TIN MỚI
Hiển thị các bài đăng có nhãn TIN MỚI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TIN MỚI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017

EM LÀ AI?



Em là ai?
Em là ai mà nỗi nhớ đong đầy
Em là ai mà cõi lòng ta say

Em là ai, mà ta hoài thao thức

Em là ai, mà nỗi nhớ rất thực
Em là ai, mà chất chồng ký ức
Em là ai, mà đất trời rưng rức
Em là ai mà dịu dàng đến lạ
Em là ai, gã si tình nghiêng ngả
Em là ai... sao ta chẳng nhận ra
Em là ai mà nhớ nhung da diết

Em là ai để câu thơ buồn bã

Em là ai để ta hoài đê mê.
Em là ai để ta quên đường về Em là ai, là ai vậy, em ơi...

- Nhật Hạ -

TỪ KHI



Từ khi
Từ khi thương nhớ lên ngôi
Cỏ cây xanh tốt, đất trời đơm hoa
Rồi năm, rồi tháng trôi qua
Khi em còn trẻ và ta đã già
Nụ cười duyên dáng tiên sa
Ta say, ta đắm thành ra si tình.

- Nhật Hạ -

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017

NGÀY TA NHỚ EM



Ngày ta nhớ em
Ngày ta gọi tên em mưa rơi chi nhiều rứa
Có dòng sông nhớ vắt ngang đỉnh trời
Có vòng tay ôm người chơi vơi
Có cả nghẹn ngào đong đầy trong nước mắt
Trên đường vắng ngắt chỉ một ta thôi
Thời gian trôi, sấm chớp tơi bời
Yêu thương nào cũng cồn cào , tiếc nuối
Từ buổi em đi...
Sóng lòng rong rêu
Ta gom nhặt từng mảnh nhung nhớ
Chất đầy kí ức cuối năm...
Người ơi, hãy cười lên em nhé

- Nhật Hạ -

LẠC



Lạc
Chiều nay biển lại dậy sóng
Em ở nơi ấy còn không mong chờ?
Anh lạc vào cõi bơ vơ
Không sông, không biển, không đò, không em.

- Nhật Hạ -

LẺ



Lẻ

Lẻ cơn gió thổi ngang chiều

Lẻ màu mây tím với nhiều ưu tư

Lẻ vài chiếc lá cuối thu

Lẻ trời với đất, lẻ ta với mình.


- Nhật Hạ -

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

Một

MỘT

Một mình chiều đứng ngẩn ngơ

Tìm câu thơ cũ một giờ bỏ quên


Lời người như một mũi tên


Neo vào nỗi nhớ một đêm hẹn hò


Người đi trắng một con đò


Một người chết đuối bên bờ nhớ nhung.


- Nhật Hạ -

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2016

GIẢM TẢI CĂNG THẲNG - HỖ TRỢ ĐIỀU TRỊ RỐI LOẠN TÂM LÝ BẰNG THỰC PHẨM THƯỜNG NGÀY

LƯU Ý: Đây chỉ là các loại thực phẩm mang tính chất HỖ TRỢ, chứ không có tác dụng chữa bệnh; thường chủ yếu có mặt trong các loại thực phẩm thường ngày hoặc các loại vitamin tổng hợp được bày bán ở hiệu thuốc. Tuy nhiên, các bạn cần lưu ý hỏi Dược Sĩ hoặc Bác Sĩ trước khi tự ý mua uống hoặc trước khi sử dụng. Nếu bị rối loạn hoặc có triệu chứng bệnh lý, các bạn nên tìm đến sự giúp đỡ từ các Bác sĩ có chuyên môn để được tư vấn chính xác hơn. 

Trong bài này mình sẽ cố gắng giới thiệu những loại thực phẩm giúp bổ trợ điều trị rối loạn tâm lý và giảm tải căng thẳng (tức là người bình thường hay người đang có rối loạn tâm lý hoặc căng thẳng đều dùng được). Về liều lượng, hầu hết các nhà sản xuất thuốc đều đã giới hạn liều lượng trong một viên. Vì vậy để tránh quá liều, các bạn nên uống theo như chỉ dẫn trên vỏ hộp thuốc, hoặc theo như bác sĩ chỉ định.

Vitamin và khoáng chất
Vitamin

– Vitamin A: Vitamin A (hay còn gọi là retinol) có tác dụng rất tốt trong việc chống lão hóa, làm mắt tinh tường hơn. Vitamin A rất cần thiết cho cơ thể, mọi tế bào trong cơ thể nếu không có vitamin A sẽ không thể hoạt động được bình thường. Vitamin A thường có mặt trong các loại rau củ như cà rốt, khoai ngọt, ngũ cốc và rau chân vịt.
– Vitamin B tổng hợp (B1, B2, B3, B5, B6, B7, B9, B12,…): Tác dụng đầu tiên của Vitamin nhóm B là hỗ trợ, thúc đẩy quá trình trao đổi chất trong cơ thể và cung cấp năng lượng cho cơ thể. Về mặt tâm sinh lý, Vitamin nhóm B còn hỗ trợ cân bằng các chất dẫn truyền thần kinh trong não (neurotransmitter), giúp giảm các triệu chứng căng thẳng, lo âu và các cảm xúc tiêu cực khác. Ngoài ra, nhóm này còn có tác dụng chống oxy hóa và bảo vệ chúng ta khỏi ốm đau. Các triệu chứng khó chịu liên quan đến hormone như đau nửa đầu hoặc triệu chứng tiền kinh nguyệt (PMS) ở phụ nữ cũng được giảm đi khi người đó uống vitamin B tổng hợp. Vitamin B tổng hợp thường có mặt trong các loại hạt và rau củ như đậu phộng, rau chân vịt, hạt điều hoặc trứng, sữa, thịt bò, thịt cá, quả bơ…
– Vitamin C: Vitamin C giúp lành vết thương trong cơ thể nhanh hơn, kể cả là vết thương ngoài da hay trong niêm mạc. Có tài liệu khoa học cho rằng kể cả khi tế bào trong não bộ tổn thương, vitamin C cũng có tác dụng làm lành các tế bào thần kinh (nerve cells) và có tác dụng chống ô xy hóa và đột quỵ khá tốt. Về tác dụng lên tâm trạng, Vitamin C gần đây được các nhà nghiên cứu quan sát là có tác dụng tích cực lên tâm trạng của người sử dụng. Vitamin C thường có trong các loại quả như ổi, mãng cầu, măng cụt, kiwi, cam, chanh…
– Vitamin D: Vitamin D được biết đến là một loại vitamin giúp xương và răng chắc khỏe, điều chỉnh huyết áp và tăng khả năng miễn dịch của cơ thể. Tuy nhiên, các nghiên cứu gần đây cho rằng Vitamin D còn có khả năng chữa trầm cảm và căng thẳng. Ra nắng nhiều cũng giúp chúng ta tổng hợp vitamin D từ tự nhiên (tuy nhiên các bạn nên tiếp xúc với nắng trong thời gian ngắn vào giờ hợp lý và có sự bảo vệ cần thiết). Các bạn có thể tìm thấy vitamin D ở các loại thực phẩm như dầu cá, cá, sữa và ngũ cốc.
– Vitamin E: Loại vitamin này giúp bảo vệ tế bào khỏi các tác nhân gây hại, giúp da và tóc đẹp hơn. Chúng cũng có tác dụng bảo vệ tế bào não khỏi những thương tổn và giúp điều hòa kinh nguyệt ở phụ nữ, giúp máu lưu thông tốt  hơn. Vitamin E thường có mặt trong các loại dầu thực vật, bơ đậu phộng, hạt hướng dương và các loại ngũ cốc.
– Vitamin K: Giúp ngăn chặn chảy máu trong, đặc biệt tốt cho phụ nữ vì nó giúp giảm đau trong kỳ kinh nguyệt. Vitamin K thường có mặt trong các loại rau quả có màu xanh và đậu xanh.

Khoáng chất


– Canxi: Canxi là thành phần chính trong xương cốt của chúng ta. Không có canxi, cơ thể chúng ta sẽ dễ bị đau xương, loãng xương, đau cơ khớp và bủn rủn chân tay. Canxi thường có mặt trong các loại hải sản như tôm, cua, cá, pho mát, sữa v.v..
– Crôm (Chromium) được cho rằng có liên hệ mật thiết tới chứng trầm cảm ở người. Việc thiếu hụt Crôm sẽ dễ dẫn đến trầm cảm hơn những người không bị thiếu hụt. Crôm thường có mặt trong thịt bò, thịt gà, sữa bò, và súp lơ.
– Lithium: Lithium được cho rằng rất hữu hiệu trong việc điều trị rối loạn lưỡng cực (bipolar disorder), rối loạn ăn uống (eating disorder) và trầm cảm, cùng nhiều bệnh lý tâm lý/ tâm thần khác. Lithium còn giúp cân bằng tâm trạng, cảm xúc. Lithium có mặt trong dầu cá, cụ thể là omega-3, hạt lanh (flaxseed), quả hồ đào (hay còn gọi là quả óc chó – walnut), dầu hạt cải (canola oil).
– Ma-giê (Magnesium): Một loại khoáng chất nổi tiếng trong việc hỗ trợ điều trị lo âu, căng thẳng và rất tốt cho hệ thần kinh nói chung. Ma-giê còn tốt cho phụ nữ trong kỳ kinh, giúp điều hòa tâm trạng và giảm đau. Ngoài ra, những người bị rối loạn nhịp tim và khó ngủ cũng được khuyên bổ sung loại khoáng chất này. Ma-giê thường có mặt trong các loại rau quả có màu xanh, hạt điều, bơ sữa, đậu nành, khoai tây, lúa mì…
– Kẽm (Zinc): Nghiên cứu cho thấy thiếu hụt Kẽm có thể dẫn đến trầm cảm nặng, gây cảm giác hoang mang lo lắng. Vì vậy, bổ sung kẽm không những tốt cho cơ thể mà còn tốt cho tâm trạng. Kẽm thường có trong các loại thức ăn như thịt bò, hàu, mầm lúa mỳ, bí ngô, rau chân vịt, nội tạng (gà, lợn) luộc…
– Sắt (Iron): Sắt là một chất không thể thiếu trong cơ thể. Thiếu sắt sẽ dẫn đến thiếu máu, khó thở, đột quỵ, giảm huyết áp v.v… Về tâm lý, thiếu sắt sẽ dẫn tới các chất dẫn truyền thần kinh trong não khó được tổng hợp, từ đó gây ra các rối loạn tâm lý như lo âu, hoảng loạn, trầm cảm… Sắt thường có mặt trong các loại thịt đỏ như thịt bò, cừu, hoặc hạt nho khô, ngũ cốc, đậu phụ, rau chân vịt…
Các loại khoáng chất khác cũng có vai trò làm giảm lo âu như Kali, I-ốt, Selenium… những loại này thường có trong các loại hải sản như cá thu, hàu, sò huyết, nội tạng (phổi cừu…)

Khác


– Đạm (Protein): Mỗi tế bào trong cơ thể con người có chứa protein. Nó là một phần quan trọng của da, cơ bắp, các cơ quan, và các tuyến. Protein cũng được tìm thấy trong tất cả các chất dịch cơ thể, ngoại trừ mật và nước tiểu. Protein là tham gia vào thành phần cơ bắp, máu, bạch huyết, hocmôn, men, kháng thể, các tuyến bài tiết và nội tiết. Vì vậy, protein có liên quan đến mọi chức năng sống của cơ thể (tuần hoàn, hô hấp, sinh dục, tiêu hóa, bài tiết hoạt động thần kinh và tinh thần…)
– Dầu cá: Dầu cá giúp giảm nguy cơ mắc bệnh Alzehimer, sa sút trí tuệ và tâm thần phân liệt. Ngoài ra, Omega-3 chứa Lithium cũng giúp giảm thiểu chứng trầm cảm.

Thảo dược & thảo mộc

Hiện nay ở phương tây, các loại  thảo dược, thảo mộc (herbs & flowers) đã được các nhà khoa học công nhận là có tác dụng trong việc điều chỉnh tâm trạng và hỗ trợ điều trị rối loạn tâm lý.
– Hoa cúc (Chamomile): Theo Đông y, hoa cúc có vị ngọt, hơi đắng, tính mát, có tác dụng thanh nhiệt, giải độc, giải cảm, giáng hỏa, mát gan, làm sáng mắt. Vì vậy, hoa cúc thường được dùng để chữa các chứng do phong nhiệt như chóng mặt, nhức đầu, đau mắt, chảy nước mắt, đinh nhọt, sang lở. Các loại trà hoa cúc còn có tác dụng tốt trong việc giảm lo âu và điều trị mất ngủ.
– Tâm sen: Tâm sen từ lâu đã được biết đến tác dụng an thần, giải nhiệt và chống bứt rứt khó chịu. Ngoài ra, tâm sen còn có tác dụng hỗ trợ điều trị tăng huyết áp, phòng chống rối loạn nhịp tim, khó ngủ, lo âu.
– Nấm linh chi: Linh chi được biết đến với tác dụng thần kỳ cho sức khỏe như làm sạch cơ thể, chống ung thư, bổ trợ hệ miễn dịch. Với hệ thần kinh, loại nấm này còn giúp làm giảm mệt mỏi, trấn tĩnh, hỗ  trợ thần kinh. Giúp thư giãn thần kinh, làm giảm ảnh hưởng của Caffeine và làm thư giãn bắp thịt. Dùng nấm linh chi để trị chứng đau đầu, mất ngủ, thần kinh suy nhược, stress gây lo âu sẽ có hiệu quả tốt. Trong trường hợp bạn không đủ tài chính để mua nấm tươi cũng có thể mua trà Linh chi uống thay.
– Hoa Lạc tiên (Passionflower): Loại hoa này thường được sử dụng để thúc đẩy thư giãn và sự nghỉ ngơi, và giúp giảm bớt lo âu, sợ hãi và ngủ sâu hơn.
– Hoa bồ công anh (Dandelion): Đây là một trong những loại cây hữu ích nhất trong lịch sử loài người được biết đến từ lâu bởi tác dụng giải độc gan, hỗ trợ tiêu hóa và trao đổi chất trong cơ thể. Do các chất béo ít tồn đọng trong cơ thể mà tâm trạng người uống cũng sẽ được cải thiện tốt hơn.
– Hoa oải hương (Lavender): Nếu rỗi rãi, hãy chạy ra ngoài mua một chai tinh dầu oải hương 10ml cùng với đèn đốt Bát Tràng để đốt kèm với nến tại nhà. Tinh dầu của cây hoa oải hương được biết đến với  tác dụng loại bỏ lo âu, bồn chồn hay căng thẳng và đã được sử dụng rộng rãi trên toàn thế giới. Sau khi đi làm, đi học về, các bạn có thể đốt mùi oải hương và thư giãn trong tiếng nhạc, uống một cốc nước mát là mọi điều dường như nhẹ đi trông thấy.
– Rễ Kava (Kava root): Tương tự như hoa Lạc tiên và hoa cúc, rễ Kava cũng có tác dụng rất tốt cho việc giải tỏa căng thẳng và cảm giác lo lắng thường trực, giúp chúng ta tỉnh táo hơn.
– Cỏ mèo (Catnip herb): Cỏ mèo có tác dụng thư giãn và giảm đau rất tốt.
– St. John’s Wort: Đã được sử dụng ở châu Âu hàng thế kỷ, giúp giải tỏa căng thẳng và chứng bồn chồn khó chịu trong hệ thần kinh bằng cách làm ổn định và cân bằng lại tâm trạng.
– Rễ cây nữ lang (Valerian root): Rễ cây nữ lang được biến đến trên thế giới là loại thảo dược hỗ trợ giấc ngủ tốt nhất trong các loại thảo dược kể trên. Ngoài ra, chúng còn giúp giảm lo âu, căng thẳng và trầm cảm.
– Lá quả mâm xôi (Raspberry leaf): Giúp phụ nữ có một kỳ kinh nguyệt khỏe mạnh, giảm đau bụng kinh và các khó chịu khác trong tâm trạng vào những ngày đèn đỏ.
– Tinh dầu hoa Anh Thảo (Evening Primrose Oil): Là một loại dầu có chứa nhiều gamma-linolenic acid (GLA) – một loại acid béo rất quan trọng với sức khỏe. Loại dầu này giúp phụ nữ điều hòa kinh nguyệt, giảm các triệu chứng tâm lý và thực thể trước và đang kỳ kinh. Ngoài ra, dầu này còn giúp làm đẹp da và làm dịu các vết mụn.
– Ginkgo Brahmi: Là một loại thảo mộc giúp  tăng cường tuần hoàn máu, oxy và dưỡng chất trong não; giúp tăng cường trí nhớ và giảm lo âu.
Chúc các bạn vui khỏe!


Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

LOẠI UNG THƯ MỚI

Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.
Bạn có biết lý do chính dẫn tới việc nước ta ngày càng sa sút?  Bạn biết vì sao mà đất nước cứ thụt lùi, thậm chí bây giờ thua cả Lào và Campuchia không? Nếu bạn định trả lời là chính phủ thì hãy tạm gác lại cái ý nghĩ đó. Bởi vì vấn đề là con người ở đây mang một căn bệnh nan y không thể chữa nỗi: LƯỜI!
LƯỜI VẬN ĐỘNG, TẬP THỂ DỤC
So với số người tập thể dục, thì số người không tập chiếm gấp nhiều lần, nếu không muốn nói là áp đảo hoàn toàn. Bạn không tin? Sáng thức dậy 4 giờ sáng chạy bộ. Rất nhiều ông cụ, bà già sẽ chạy cùng bạn. Số trung niên cũng rất nhiều. Còn số thanh niên thì chiếm trên đầu ngón tay thôi nhé.
Mà không tập thể dục thì chẳng đào đâu ra sức khỏe, không có sức khỏe thì làm cái gì cũng mau mệt, mau mệt thì sẽ nhanh chán, mà nhanh chán thì sẽ sớm bỏ cuộc. Những người có sức khỏe yếu thường làm mọi việc qua loa. Tin tôi đi. Họ không chịu đựng nỗi bất cứ chuyện gì hết. Sau đây tôi nên nói tiếp các kiểu lười khác là hệ lụy của lười vận động.
LƯỜI HỌC
Cái này thì khỏi nói rồi. Trừ các học sinh trường chuyên và công lập, đa số những trường khác, học sinh rất chi là lười. Khoan hãy nói đến việc kiến thức có hàn lâm hay không, có khó nuốt hay không, có kém thực tiễn hay không. Mà hãy tự hỏi, tại sao lại như vậy? Không ai chịu đựng nỗi 2 3 tiếng học bài ở nhà. Nói trắng ra là họ quá lười chịu đựng. Alan Phan đã từng nói rằng ông không hiểu tại sao một đất nước dân số vàng như Việt Nam lại có vẻ lù khù như các cụ già đến vậy.
Bạn hỏi tại sao? Hãy tạm trách Internet, Smartphone, Karaoke, Nhậu nhẹt, Lotte, Starbuck và các loại ăn chơi thời hiện đại nhé. Bạn lại hỏi tại sao nữa à? Bởi vì đó là thách thức của thời đại này. Thú vui hưởng thụ bao vây xung quanh, nhan nhản đông tây nam bắc hướng nào cũng có. Tại sao phải chịu đựng học bài khi tụi bạn đi nhậu, đi hẹn hò, đi Lotte? À, quên nữa, đừng ai nói với tôi một câu mà đứa trẻ trâu nào cũng biết: Cái nào cũng có mặt lợi, quan trọng là đừng dùng quá liều lượng. Bởi vì, không có mấy ai biết kiểm soát chính họ ở cái vùng đất này đâu.
LƯỜI LÀM
Tất cả những người chủ ở Việt Nam đều khó tính, họ thường đốc thúc công nhân của mình. Bởi vì họ biết, không đốc thúc, bọn công nhân chỉ ngồi chơi, và làm kiểu đối phó, chủ tới thì luôn tay luôn chân, chủ đi thì phì phèo điếu thuốc, thậm chí là lướt facebook chat chit nữa là đằng khác. Nếu cha mẹ bạn là người trả tiền cho công nhân, chắc bạn sẽ rõ điều đó hơn cả.
Bạn hỏi vì sao họ lười làm, họ bắt đầu lười từ khi nào? Vì sao? Vì họ chẳng có thích thú gì với công việc. Bởi vì, từ cái giây phút họ lười học, họ chẳng có kiến thức gì để giải quyết vấn đề nên họ chẳng muốn xảy ra thêm vấn đề gì nữa. Mà đấy, cách hay nhất để không có vấn đề gì để giải quyết là ngồi chơi. Làm việc thì tạo nên vấn đề, giải quyết vấn đề chính là một bước thăng tiến. Nhưng họ lại sợ gặp vấn đề biết bao. Không giải quyết được lại bị chửi, lại bị sỉ nhục, lại quê với người khác. Nên họ thà làm người nhàn rỗi tay chân, áo sạch đồ đẹp, không một vết bẩn còn hơn lấm lem mồ hôi, nhếch nhác không ai thèm dòm.
LƯỜI SUY NGHĨ
Lướt dạo hết vòng facebook là điều bạn có thể làm ngay. Nếu facebook bạn không có gì đáng để xem, không có gì để làm bạn cảm động, làm bạn thấy phải nhìn lại bản thân mình thì bạn chính là một ví dụ. Còn nếu có thông tin gì đó hay, viết về thực trạng của đất nước, về ô nhiễm môi trường, về động vật tuyệt chủng, hay các bài viết học thuật, hãy xem nó được bao nhiêu người like? À, thường thì không có bao nhiêu người like đâu. Không tin lướt ngay facebook là biết.
Chúng ta không có gì để học sao? Hay chúng ta chỉ quan tâm về tự sướng, em nào đẹp, em nào xài camera 360, anh nào GAY, chỗ nào chơi tốt, khu nào ăn ngon, quần áo chỗ nào bán đẹp? Nếu facebook của bạn không có bất cứ cái gì liên quan tới học thuật, kiến thức, thay vào đó là 90% ảnh girl xinh, trai đẹp, hãy yên tâm một cách chắc nịch rằng bạn là một trong những đứa lười suy nghĩ bậc nhất thế giới.
LƯỜI TRANH ĐẤU
Cái này thì khỏi phải nói luôn rồi. Cha chung chả ai khóc mà. Đất nước ngày càng đi xuống thì cũng mặc. Nói thật, chả ai quan tâm cả. Những người có tâm, những người làm báo cứ như những kẻ thui thủi một mình tự kỷ vậy. Bài nào họ viết ra, họ tự đọc, chả mấy ai đọc nói chi đến like và comment. Đi chơi noel xong rác thải đầy đường để phải viết lên báo, cũng chả cần thấy nhục mặt cho bản thân hay cho đất nước này, cứ thế năm nào cũng vậy, cũng lên báo, rồi cũng thôi, vì chẳng ai còn hơi sức để nói nữa.
Thờ ơ là căn bệnh của người Việt. Nếu không tin, search bài báo: “Người Việt vô cảm thứ 13 thế giới” là biết. Họ chẳng muốn tranh đấu. Họ chẳng muốn gì cả ngoài việc hưởng thụ những gì đang có. Miễn là họ không ở những vùng hiểm trở, thiên tai; miễn là họ không bị gì hết. Càng ngày, người ta càng rút về thành thị, co cụm, bạn thấy không? Cả đám ăn chơi phè phỡn với nhau, rồi chuốc độc nhau trong từng thớ thịt, dĩa cơm… Nhưng không ai muốn tranh đấu! Chẳng ai muốn cả, vì họ bận phải hưởng thụ sự hiện đại này.
Có khi nào chúng ta thấy nhục nhã, chẳng cần gì cao siêu, mà chỉ bởi vì chúng ta vừa quăng một cục rác xuống đường. Ai đó nhắc nhở, và chúng ta phản bác: TRƯỚC SAU CŨNG CÓ NGƯỜI QUÉT THÔI. Liệu có bao giờ chúng ta thấy nhục mặt vì cái độ lười nó ghê tởm đến nỗi những con chó thông minh, biết đi ị đúng chỗ cũng phải khinh thường?
Những thế hệ đi qua, và những bài học của các bậc mẹ cha ngày càng thực dụng. Bạn không thấy xã hội này quá co cụm từ khi bạn chuẩn bị cắp đồ lên thành phố học? 99,9% tôi đảm bảo sẽ được nhắc: Giữ tiền cẩn thận nha con, trộm cắp dữ lắm; Ở ký túc xá coi chừng nha con, trộm cắp phức tạp lắm; ở Sài Gòn cẩn thận nha con, dân tứ xứ chẳng biết ai là ai đâu…
Bạn đã từng nghe, chắc chắn như vậy, và hãy thừa nhận là lũ người xung quanh bạn thật gớm ghiếc. Và bạn, tôi chỉ đích danh bạn đó, cũng chưa chắc là một trường hợp đặc biệt gì ngoài lũ gớm ghiếc đó đâu. Một lũ tệ hại, cười với nhau những nụ cười giả tạo, đôi tay vịn chắc túi tiền và trôi vào dòng cuộc sống.
Ai đó quăng rác bừa bãi, chúng ta quăng rác một cách tinh vi. Ai đó lừa đảo ta, ta học cách đó để lừa đảo lại người khác. Và chúng ta có một xã hội như ngày hôm nay. Chẳng ra một cái gì cả.
Đề phòng nhau đến những chuyện nhỏ nhặt đến như vậy thì làm sao còn đầu óc để đầu tư vào những thứ tiến bộ khác hơn? Một xã hội co cụm, những ánh mắt đầy hoài nghi, ghê tởm thay cho chúng ta!
Chúng ta lười mọi thứ. Chúng ta lười vận động, rồi thì sức khỏe chúng ta kém, sức chịu đựng không có nên chúng ta nhác học, lười làm, buồn ngủ khi phải nghĩ và chán ngán khi phải chịu đựng. Tất cả những gì chúng ta có là đối phó, từ trong ra ngoài. Không đối phó bằng cách hối lộ tiền, thì đối phó bằng cách mua bằng cấp giả, nếu không được thì học đại cho xong, và trong lúc học cũng đối phó với thầy cô. Vâng, chúng ta đối phó n+1 các loại. Nhưng điều làm tôi ghê tởm hơn cả tật đối phó, chính là không thèm đối phó nữa mà sẵn sàng thải rác ra đường như không giữa ban ngày ban mặt, buông lời tục tĩu, dâm dục giữa thiên hạ. Số đó không hề ít, xin chớ coi thường.
Chịu đựng! Những người đi ra từ chiến tranh với sức chịu đựng ghê gớm. Họ đã cố xây dựng lại mọi thứ từ đống tro tàn. Nhưng còn chúng ta thì sao? Được nuông chiều từ nhỏ tới lớn, chẳng phải chịu đựng bất cứ cái gì, và giờ thì sẵn sàng ngồi quán cafe chém gió suốt ngày.
Bạn biết bọn nhậu nhẹt và ngồi quán cafe chém gió thường nói gì khi gặp nhau? Tao mới xin làm chỗ kia, lương 4 triệu mà toàn ngồi chơi. Liền lập tức, thằng đối diện sẽ bảo: NGON VẬY!
Cái tư duy ở xứ này là: Ngồi chơi và “khỏe”! Nhưng yên tâm đi, vũ trụ rất công bằng. Cái chỏm nhỏ ở chỗ này trước sau gì cũng bị trừng phạt nếu tiếp tục tồn tại theo kiểu đó.
Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.
Đừng để thế hệ nối tiếp sống cuộc sống như thế này. Và xin cũng đừng, đừng xấu xa cho đã để rồi sau này bắt con mình trở thành một người tốt. Con nít học qua hình ảnh, nó bắt chước tất cả những gì nó thấy. Đừng bao giờ cho phép bản thân tệ hại, và ngụy biện rằng bạn dù có xấu xa thế nào cũng là hy sinh cho tương lai của nó. Bởi vì, cách đó nhàm quá rồi, một lời biện hộ không có nghĩa gì hết.
Tôi biết là Việt Nam vẫn chưa có một cuộc cách mạng cải tổ lại tư duy người Việt. Nhưng từ giờ cho tới lúc đó, hy vọng tôi có thể giúp ai đó hiểu rằng, hãy luyện tập, hãy chịu đựng để bước đi những ngày tháng trưởng thành. Bạn không thể lớn thêm nếu không chịu đựng. Nếu bạn muốn đi lên, bạn phải chịu đựng, dù xung quanh không có ai hỗ trợ bạn, dù xung quanh mọi người đang say ngủ…
NẾU BẠN MUỐN TRƯỞNG THÀNH, HÃY CHỊU ĐỰNG
Trong nghĩa của từ chịu đựng, không có lười biếng. Trong nghĩa của từ chịu đựng là sức mạnh. Mỗi một cá nhân có sức mạnh, khỏi cần phải bàn tới chuyện đất nước có đi lên hay không, vì đôi tay của bạn thậm chí có thể nhấc bổng cả bầu trời…

Tóm lại là, người viết thì cứ viết, người chơi thì cứ chơi nhỉ!!!

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2016

TUỔI TRẺ - TRẢI NGHIỆM

Tuổi trẻ không chỉ có nghĩa là trẻ tuổi, mà đó là những năm tháng tươi đẹp nhất cuộc đời. Ở cái tuổi ấy, trong ba thứ: SỨC KHỎE, THỜI GIAN VÀ TIỀN BẠC, chúng ta chỉ thiếu tiền thôi, còn thời gian và sức khỏe thì luôn đong đầy. Năm tháng qua đi khi về già ta sẽ nhận thấy tiền bạc hóa ra là thứ ít quan trọng nhất trong ba thứ trên. Nghĩa là tuổi trẻ là giai đoạn quý giá nhất đời người vì sở hữu trọn vẹn hai món quà lớn nhất của cuộc sống là SỨC KHỎE VÀ THỜI GIAN.

Mọi người luôn nhắc chúng ta điều này, nhưng chúng ta vẫn đang để cho tuổi trẻ của mình trôi qua một cách hời hợt và vô nghĩa? Với trí óc hạn hẹp được định hướng tiền bạc mới là thứ quan trọng nhất, cần thiết nhất và đáng lưu tâm nhất. Và rồi ta vô tình lãng quên hai món quà quý giá nhất đời, thời gian và sức khỏe. Thật ngu ngốc, thật đáng trách nhưng cũng thật đáng thương làm sao.

Tại sao lại như thế? Tuổi trẻ của chúng ta dường như đang ngủ quá say và quá lâu không chịu thức dậy để tận dụng hai món quà quý giá nhất? Đó là lãng phí, là ngu ngốc, hay cả hai?

Một nguyên nhân nho nhỏ, chính xác hơn là một sự đổ lỗi, cho các bậc phụ huynh, rằng chính họ là nguyên nhân góp phần tạo nên sự thụ động, ù lì nơi thế hệ trẻ, làm mất đi khả năng tự lập bằng thứ tình yêu bao la vô bờ bến. Thật ra, thoạt nghe thì những điều đó có vẻ hợp lý, nhưng dù hợp lý đến thế nào cũng vẫn không đủ, không đủ vì đó chỉ là cách để đổ lỗi, để biện minh mà thôi. Tuổi trẻ của chúng ta chỉ nên nhìn nhận nguyên do đó cho biết để mà tương lai bớt bao bọc con cái mình như thế. Còn thứ chúng ta thật sự cần, không phải là đổ lỗi, tất nhiên, cũng không phải là ngậm ngùi bực tức rồi để đó. Thứ mà thế hệ trẻ thật sự cần, là HÀNH ĐỘNG để đập tan những gì ta chưa hài lòng, hành động để xây dựng nên một thế giới tốt đẹp hơn, cho mọi người hay đơn giản là cho chính mình.

Điều này thật sự không khó, nhưng sao mọi người cứ tránh né và nêu hoài những lý do cũ rích mốc meo? Phải chăng lại tại vì ta đã ngủ quá lâu để có thể sẵn sàng thức dậy?

Thật ngạc nhiên khi quá nhiều bạn trẻ sống như thể họ còn có một tuổi trẻ khác cất trong ngăn bàn. Bạn biết đấy, đồ ăn để lâu không ăn sẽ bị hư, quần áo để lâu không xài sẽ lỗi mốt, đồ điện lâu không xài có thể bị hỏng. Riêng tuổi trẻ, nếu bạn cứ để đó mà không xài, không tận dụng, tôi e là nó sẽ không hư, không lỗi mốt, không hỏng nhưng nó sẽ biến mất mãi mãi, không một dấu vết và rồi cả phần đời còn lại bạn sẽ phải sống trong nuối tiếc ngập tràn mà thôi. Viễn cảnh đó, thật tôi không dám tưởng tượng thêm nữa.

“Hai mươi năm sau lúc này, bạn sẽ thấy thất vọng vì những điều mình không làm hơn vì những điều mình đã làm. Vậy nên hãy tháo nút dây. Hãy cho thuyền rời khỏi bến cảng an toàn. Hãy căng buồm đón gió. Tìm tòi. Ước mơ. Khám phá.”-Mark Twain

Tạm thôi không so sánh về tuổi trẻ Việt Nam và thế giới. Bỏ qua luôn không nhắc đến khả năng tự lập, tư duy, chính kiến, sáng tạo, mối quan tâm và thành tựu của tuổi trẻ Việt Nam và thế giới. Tự bản thân mỗi người trẻ đều có thể hiểu và đánh giá.
Vậy thì, chắc chắn sẽ có người hỏi, câu hỏi muôn đời:

Thế thì phải làm sao? Tuổi trẻ phải làm gì để thay đổi, để khác biệt, để mang lại ý nghĩa đúng với trọng trách nó được giao phó?

Câu trả lời đơn giản lắm! Hãy tận dụng tốt nhất hai món quà lớn mà cuộc sống dành riêng cho tuổi trẻ chúng ta: Thời gian và sức khỏe. Hãy dùng nó để nhào vào đời, để quyện vào cuộc sống, để trải nghiệm mọi thứ khi còn có thể.

Vâng, là TRẢI NGHIỆM

Đó chính là điều quan trọng nhất tôi muốn nói. Đó là điều tối cần thiết tạo nên một thế hệ trẻ khác biệt. Đó cũng là điều tuyệt vời nhất mà mọi người đều có thể làm dù đang ở vạch xuất phát nào trong cuộc sống. Dù bạn giàu hay nghèo, công việc tốt hay không tốt, bạn đẹp hay xấu,… bất kể bạn thế nào, bạn đều có thể bắt đầu trải nghiệm cuộc sống này, biến nó trở nên ý nghĩa, và chính nó sẽ khiến bạn trở nên khác biệt hơn bao giờ hết.

Bạn có thể không tin, nhưng tuổi trẻ mà không có trải nghiệm, là tuổi trẻ vứt đi. Giống như một cuốn sách không có nội dung, một bài hát không có giai điệu, một khu rừng không có chim thú cỏ cây, một đời người không có tuổi trẻ… Tất cả đều rất vô nghĩa.

Chính trải nghiệm, chứ không phải thứ gì khác, là thứ làm nên con người bạn. Tôi đang nói con người thật sự bên trong bạn ấy, không phải gia cảnh, xuất thân, đồ trang trí trên người, bằng cấp học vị hay gì cả. Con người thật sự của bạn, muốn biết nó như thế nào, muốn tìm kiếm nó, thật không cách gì ngoài việc bạn phải bước vào đời, trải nghiệm, trộn bản thân mình vào cuộc sống, rồi cảm nhận, rồi đúc kết và rồi cuối cùng là phát huy hết sức những gì mình đã học được trong quá trình đó.
GIÁ TRỊ CỦA NHỮNG TRẢI NGHIỆM CHÍNH LÀ GIÁ TRỊ CON NGƯỜI BẠN
Nếu như tôi có những thứ giúp chứng minh tôi là ai, thì khi những thứ đó mất đi, tôi là ai?

Chúng ta thường hay tìm kiếm những thứ bên ngoài để chứng minh bản thân mình, quần áo, điện thoại, hàng hiệu, xe cộ, nhà cửa, công việc, gia thế… Tất cả những thứ này là những vật chứng hoàn hảo nói về một con người ở thì hiện tại này. Nhưng tất cả chúng, lại là những thứ có thể mất đi. Bạn dùng chúng để chứng tỏ mình, bạn có dám đảm bảo chúng sẽ tồn tại mãi mãi không? Một công việc tốt, một tình yêu đẹp, một gia đình hạnh phúc, một căn nhà tiện nghi… Tất cả chúng đều có thể biến mất. Và khi đó, bạn là ai? Đấy là vấn đề của vật chất.

Còn riêng với trải nghiệm, hãy yên tâm rằng chúng là của bạn, luôn là của bạn, mãi mãi là của bạn, bên trong bạn, chúng sẽ không bao giờ mất đi. Hãy dùng những trải nghiệm để chứng tỏ giá trị bản thân và rồi bạn sẽ nhận ra bản thân mình thật đặc biệt và quý giá, hơn hết mọi những vật phẩm trang trí bên ngoài.

Cuộc sống, thực chất là một cuộc trải nghiệm lớn, mà trong đó bạn phải đi tìm những mảnh ghép là những trải nghiệm nhỏ để từ đó ghép nên cuộc đời mình. Khi xác định rằng cuộc đời chỉ là trải nghiệm, bạn sẽ không quá áp lực nên mọi sự lựa chọn của mình trong cuộc đời. Đó là cuộc chơi, không ai thắng và cũng không ai thua cả, vì suy cho cùng, ai rồi cũng đến lúc phải giã từ cuộc sống, nhưng người may mắn hơn, là người sống "chất" hơn những người khác, sống "chất" hơn, không có nghĩa là sống lâu hơn nhưng là sống được nhiều khoảnh khắc hơn trong đời, như Jean Jacques Rousseau nói:

“Người sống nhiều nhất không phải người sống lâu năm nhất mà là người có nhiều trải nghiệm phong phú nhất.”

Mục tiêu của thế hệ trẻ, có lẽ nên thay đổi ngay việc sống sung sướng hơn, sống tốt hơn, sống lâu hơn, thành “sống chất hơn”, thế là đủ!

Nhưng làm thế nào để sống chất hơn? Cách duy nhất là hãy biến từng phút giây có thể đều trở nên ý nghĩa và giải pháp là hãy không ngừng trải nghiệm mọi thứ xảy ra xung quanh mình, đừng ngại ngùng, đừng lười biếng, đừng sợ hãi!

Còn làm thế nào để trải nghiệm cuộc sống ư? Hãy thay suy nghĩ bằng hành động, thay lời nói bằng hành động, thay kế hoạch bằng hành động, hành động ngay đi thôi. Hãy ngưng nói mà làm, ngưng suy tính quá kỹ càng, ngưng nghi ngờ và sợ hãi. Như Steve Job nói câu nổi tiếng nhất “Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ”. Henry David Thoreau nói: “Những người trẻ tuổi học sống thế nào nếu không phải là ngay lập tức thử trải nghiệm cuộc sống?” Tôi thì sẽ nói “Khi ta muốn ta sẽ tìm cách, khi không muốn, ta tìm lý do.”

NẾU BẠN KHÔNG PHẢI LÀ MỘT CÁI CÂY, LÝ GÌ BẠN PHẢI Ở YÊN MỘT CHỖ?

Nếu muốn trải nghiệm, việc bạn cần làm là phải không ngừng hành động, không ngừng đặt bản thân vào thế chủ động và thế sẵn sàng, đi những vùng đất mới, thử những cái mới, làm những điều mới, học những thứ mới, quen những người bạn mới. Phải thoát ra khỏi vùng an toàn của mình càng sớm càng tốt.

Đừng nói bạn không thể vì chắc chắn bạn có thể, lý do là vì tôi biết bạn không phải là một cái cây. Cái cây đứng một chỗ nhận tất cả những gì nó cần: ánh sáng, nước, chất dinh dưỡng nhưng bản thân nó vẫn luôn khao khát được vươn ra xa hơn. Thế nên rễ nó mới dài tủa đi khắp nơi, thế nên tán nó mới vươn rộng và cành không ngừng vươn cao để nhìn được những vùng đất xa lạ. Bạn may mắn hơn cái cây, bạn có thể tự dịch chuyển mình đi khắp chốn, thế thì tại sao lại không?

Thoát khỏi vùng an toàn của mình là bước đầu tiên trong quá trình trải nghiệm. Mọi hành trình đều bắt đầu từ một bước chân. Ngay ngày mai, hãy thử làm những việc bạn chưa từng làm, dù nhỏ bé và đơn giản nhất thôi: hãy cười với một người lạ cùng tòa nhà, hãy đi một con đường khác tới công ty, hãy gọi một món ăn nghe thật lạ, hãy nghĩ một cách giải quyết khác cho công việc quen thuộc hàng ngày… Những thứ nhỏ bé này có thể đem đến cho bạn nhiều nguồn cảm hứng để bắt đầu những trải nghiệm khác to lớn hơn, bắt đầu hành trình lắp ghép cuộc đời mình bằng những điều mới mẻ và thú vị.

CÁI GIÁ CỦA TRẢI NGHIỆM

Cái gì trên đời cũng có giá cả, chỉ cần bạn trả đúng giá, bạn có thể mua được mọi thứ. Và tiền là cái giá rẻ nhất nếu muốn có gì đó. Còn trải nghiệm ư. Nếu bạn muốn có nó, tất nhiên không ngoại lệ, bạn cũng phải trả giá. Cái giá của trải nghiệm là ban đầu bạn sẽ cảm thấy sợ hãi, lo lắng, bất an, hoài nghi và rất nhiều cảm xúc tiêu cực khác nữa. Nhưng không sao, đó chỉ là những cảm xúc ban đầu thoáng qua mà thôi. Khi đã quen với nó thì mọi cảm xúc đó đều tan biến hẳn, thay vào đó sẽ là sự hào hứng, thích thú, tò mò, vui sướng lẫn hài lòng.

Một cái giá khác nữa của trải nghiệm, đó là bạn có thể mất đi một số thứ cũ kỹ quen thuộc, nhưng đừng lo, chắc chắn bạn sẽ lại nhận thêm rất nhiều thứ khác tuyệt vời hơn. Như câu “Đừng e ngại sự thay đổi, bạn có thể mất đi một số thứ, nhưng bạn sẽ lại nhận lại những thứ khác tuyệt vời hơn!"

Cái giá của trải nghiệm, là bạn sẽ sống cho chính mình, chứ không vì dư luận, vì xã hội, … không vì một cái gì hết. Chính vì thế bạn sẽ có thể bị người ta dèm pha, chê cười hay thậm chí là bị chửi mắng là ngu ngốc nữa. Và đôi khi, bạn cũng nghĩ là mình… ngu thật. Nhưng này, đây chính là phần thưởng lớn dành cho bạn.

YÊU ĐỜI, YÊU CUỘC SỐNG

Người trải nghiệm nhiều sẽ có cái nhìn về đời, về cuộc sống toàn diện và thông thoáng hơn. Họ nhìn ra được những thứ thật sự quan trọng với bản thân để rồi tập trung vào đó, hơn là việc phí công sức vào những thứ vô bổ phù phiếm hàng ngày.
Đi đi, trải nghiệm đi, để thấy những mảnh đời bất hạnh, để nhận ra bản thân mình dù gặp nhiều rắc rối nhưng vẫn còn hạnh phúc và may mắn hơn. Những người đi nhiều trải nhiều gặp nhiều việc sẽ có cái nhìn tổng quát và bao dung hơn. Có xu hướng trân quý cuộc sống hơn và dễ dàng hòa nhập hơn vào mọi hoàn cảnh trên đời. Đó chính là phần thưởng. Cứ mỗi khi trải qua một chuyện ta lại thấy mình lớn hơn, già hơn, thấy cuộc đời đáng sống hơn rất nhiều.

TÌM RA KẺ MANG TÊN "CHÍNH MÌNH"

Hàng ngày chúng ta cứ nghe ra rả bên tai và đọc được hàng ngàn thông điệp kiểu “Hãy là chính mình, hãy tìm chính mình” nhưng khoan, hãy là chính mình bằng cách nào khi ta còn đang phải mải mê tìm kiếm chính mình là gì? Thật ra chỉ có một cách thôi, một câu trả lời cho tất cả, đó là hãy trải nghiệm đi, trải nghiệm mọi điều trong cuộc sống. Chỉ có trong trải nghiệm, trong những hoàn cảnh cụ thể bạn mới biết mình là người như thế nào. Chỉ có trong trải nghiệm bạn mới tìm ra được chính mình. Trải nghiệm sẽ cho bạn biết bạn là người can đảm hay sợ sệt. Trải nghiệm sẽ cho bạn biết bạn là người giữ lời hay là kẻ thất hứa, là người trọng tình cảm hay luôn bị lý trí lấn át. Chỉ trong trải nghiệm bạn mới biết được khả năng sinh tồn, khả năng xoay chuyển tình huống và khả năng đối phó với những khó khăn. Chính những nét tính cách đó là con người bạn. Làm sao bạn có thể tìm ra nó, tìm ra chính mình khi không trải qua những hoàn cảnh cụ thể trong cuộc sống?

NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI

Trải nghiệm sẽ là thầy dạy tốt nhất cho bạn trong cuộc đời mà không bất cứ người thầy nào khác có thể dạy tốt hơn. Kinh nghiệm từ đâu ra nếu không từ trải nghiệm? Chúng ta đương nhiên có thể học hỏi từ những kinh nghiệm của người khác, nhưng chẳng mấy ai chịu học từ bài học của người khác cả.

Một người mới bắt đầu kinh doanh sẽ không thể biết tại sao vốn dự phòng lại quan trọng. Một người không bao giờ đọc sách sẽ chẳng hiểu nổi tại sao người ta phải đọc sách. Một người chưa đi du lịch bụi bao giờ sẽ không biết tại sao người ta phải mang theo mình thứ này thứ nọ như vài viên thuốc tây, chai nước lọc hay ít đồ ăn khô…

Thật sự là như thế, bạn chỉ có thể học hỏi được nhiều khi và chỉ khi chính bạn phải trải nghiệm cuộc sống trong từng hoàn cảnh xảy đến mà thôi.

Trải nghiệm đơn giản là hãy nhào ra ngoài đời, nhào vào cuộc sống, không sợ thử những điều mới lạ, những thử thách và cơ hội với tâm thế của người học hỏi mọi thứ, nhưng cũng đừng quên ước chừng trước những gì bạn có thể mất, hay cái giá bạn phải trả để có những trải nghiệm đó.

Làm thêm gia sư, phục vụ, lễ tân… đó là trải nghiệm. Tham gia một câu lạc bộ, những hoạt động xã hội, thử sức kinh doanh, đó là trải nghiệm. Thử học những điều mới, làm quen bạn bè mới… đó là trải nghiệm. Đi đây đi đó, đi phượt, đi du lịch bụi… đi chính là kiểu trải nghiệm mạnh mẽ nhất.

Làm những việc mình chưa làm bao giờ, đó là trải nghiệm

Trên thế giới đã từng có một cuộc khảo sát về những điều người ta thường nuối tiếc trước khi chết. Và một trong số những điều người ta nuối tiếc nhất, đó là mọi người tiếc rằng mình đã sống quá an toàn, đã không trải nghiệm nhiều hơn và trải nghiệm nhiều hơn nữa.

Còn tiếc hơn khi chúng ta, những người còn sống, biết được điều đó nhưng lại cứ thế cho qua, cứ thế tiếp tục sống một cuộc sống an toàn, bình lặng, cứ thế sống hết kiếp người rồi sau cùng nhìn lại lại ước gì, lại giá như lại hối tiếc.

Ta không thể đánh mất những gì ta từng tận hưởng. Tất cả những gì ta yêu sâu sắc trở thành một phần trong ta – Helen Keller

MÓN QUÀ VÔ GIÁ

Tiền là có giá, con người hiện tại luôn dùng tiền để định giá mọi thứ. Thời gian, xét về mặt nào đó, cũng có giá, người ta có thể bỏ tiền ra mua thời gian của bạn. Chúng ta hay nói sức khỏe là vô giá, nhưng rõ ràng người nhiều tiền có điều kiện vẫn có thể mua được những dịch vụ chăm sóc sức khỏe tốt hơn, kéo dài hơn thời gian sống trên đời. Còn trải nghiệm ư? Không một ai có thể trả bất cứ gì để mua trải nghiệm của bạn cả. Trải nghiệm của bạn là của bạn, của riêng bạn, nó vĩnh viễn không bao giờ thuộc về ai nữa cả. Nó không thể bị mất đi, không thể bị cướp, không thể mua bán được, nó là vĩnh viễn và thuộc về duy nhất người trải qua nó. Đó chính là điểm đặc biệt của việc trải nghiệm. Chỉ qua trải nghiệm, người ta mới trân trọng những đau thương và nhắc về nó với lòng tự hào tha thiết. Chỉ qua những trải nghiệm, con người ta mới lớn dần lên, tâm trí rộng mở đón chào mọi điều xảy đến trong đời.

Chỉ qua những trải nghiệm ta mới định nghĩa được bản thân một cách chính xác, sâu sắc và rõ nét.

Chỉ qua những trải nghiệm, ta mới sống được nhiều hơn, ta sẽ hơn được nhiều người vì chính điều đó, ta trải nghiệm nhiều hơn, ta yêu cuộc sống hơn, hiểu về nó và rất nhiều khi sẽ khiến những người khác ghen tỵ.

NGẬP TRÀN CƠ HỘI

Mỗi khi trải qua một điều gì mới mẻ, đến một nơi ở mới, làm quen những người bạn mới… chắc chắn bạn sẽ nảy ra vô vàn ý tưởng hay ho cho cuộc đời sau này. Những ý tưởng kinh doanh thành công đôi khi cũng chỉ bắt đầu từ những trải nghiệm thực tế. Một người đi làm thêm chẳng mấy chốc học đủ nghề và ra mở cửa hàng riêng. Một người đi du lịch vì quá nghiền món này món nọ mà cho ra đời những quán ăn địa phương trên những vùng đất khác. Một lần trải nghiệm làm người lãnh đạo một nhóm thuyết trình có thể khiến ai đó nhận ra tài năng lãnh đạo của mình. Việc gặp gỡ những người bạn trên đường trải nghiệm giúp ta hình thành một mạng lưới những người bạn ít gặp nhưng rất thân… Càng trải nghiệm nhiều bao nhiêu bạn lại càng thu lượm được nhiều ý tưởng và cơ hội bấy nhiêu để phát triển cuộc đời riêng của mình.

Trải nghiệm làm nên con người, trải nghiệm làm nên cuộc đời

Chúng ta thường được nghe những lời kêu gọi như “Hãy khác biệt, hãy sống hết mình, sống là không chờ đợi, hãy cứ dại khờ…” nhưng áp dụng cụ thể những lời khuyên đó như thế nào thì dường như lại chẳng mấy ai biết và cũng thật khó khăn vô cùng.

Tôi là một kẻ lắm điều và lắm lời. Tôi cũng không chắc có ai làm theo những điều tôi nói không, có ai vì đọc những lời viết đó mà muốn thay đổi, mà tự giác thay đổi, mà hành động không. Tôi không biết, nhưng có một điều tôi biết chắc chắn, những lời của tôi là không vô nghĩa, không giáo điều. Tôi không viết suông, viết láo, tôi chỉ viết những gì mình trải nghiệm, những gì mình đã làm, đã thực hành và thấy hiệu quả, thấy tác dụng tích cực thì mới viết. Và nhất là, đó là những việc hết sức bình thường, hết sức nhỏ bé mà ai cũng có thể làm được cả.

Vì vậy, SỐNG, HÃY TRẢI NGHIỆM, TRẢI NGHIỆM NHIỀU HƠN, NHIỀU HƠN NỮA…

Việt Nam có thật là một quốc gia trẻ trung không? Hay chỉ đơn thuần là một quốc gia nhiều người trẻ tuổi nhưng khả năng vận động lại yếu ớt như những cụ già? Bạn có yêu nước không? Có muốn thay đổi điều đó không? Thế thì hãy bắt tay hành động đi, đừng nói câu “Tương lai đất nước nằm trên vai các con, các cháu” nữa. Biết bao thế hệ người Việt Nam ta nói câu đó mỗi ngày rồi? Tại sao không chính chúng ta chịu một phần trọng trách đó mà toàn trốn tránh và đùn đẩy cho các thế hệ sau? Tuyệt đối đừng nói câu đó nữa mà hãy tự mình hành động đi. Với các bạn trẻ, hãy nhào vào đời, hãy trải nghiệm đi, mà mở mang tầm mắt, mà học hỏi, mà lớn lên… 

Bởi vì, không có trải nghiệm, tuổi trẻ không đáng một xu đâu!

Tuyệt đối không một ai trên đời phải hối hận vì trải nghiệm quá nhiều. Bởi lẽ với trải nghiệm thì bao nhiêu cũng không đủ. Ấy thế mà bạn vẫn muốn để tuổi trẻ trôi qua mà không có trải nghiệm gì sao? Đừng tìm kiếm xa xôi, kho báu tuổi trẻ là thời gian và sức khỏe đang ngay trong bạn đấy. 

Hãy tận dụng nó đi! Ngay đi!


 
Copyright © 2016 Braintrust Sức mạnh cộng đồng