TIN MỚI
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phụ nữ hiện đại. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phụ nữ hiện đại. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2016

LOVE

Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.
Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.
Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều.
Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.
Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.
Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim.
Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vọng. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi.
Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó!
Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè.
Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên.
Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.
Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ.
Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt.
Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.
Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười.
Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc, còn bạn... bạn cười.


DẶN EM


Tuổi trẻ là thứ chỉ đến một lần, chị chỉ ước có câu giá như, giá như tuổi trẻ chị có ý thức học hành rèn luyện nhiều hơn, bay nhảy ít hơn, yêu đương ít hơn...thì đã có khối thời gian để làm nhiều việc.
Nhan sắc là thứ đến rồi đi, tình yêu là thứ có hạn sử dụng. Tuổi trẻ vụt qua như bóng câu.
Người phụ nữ nếu không làm chủ được cuộc sống, ví tiền...một ngày nào đó, tuổi trẻ qua đi, nhan sắc không còn, lòng người thay đổi, thì bấu víu vào đâu?
Vì làm gì có chỗ dựa nào là vĩnh viễn?
Điểm tựa vĩnh viễn nhất là bản thân mình. Tự mình rèn luyện mình, để vứt đâu cũng sống dễ được, ném đâu cũng ngoi lên dễ dàng được. Phụ nữ lấy chồng tốt nhất sướng nhất là nhờ chồng. Nhưng lỡ không được nhờ thì phải làm sao?
Gia đình chồng yêu thương giúp đỡ thì lấy làm trân trọng, không giúp đỡ được gì cũng không lấy đó làm oán trách người ta.
Chồng yêu thương mình thì quý trọng, lỡ có phản bội đẩy mình ra chạy theo người đàn bà khác, thì cũng tự kiếm được tiền, con mình mình nuôi, tiền mình mình giữ, không quỵ luỵ ai.
Cuộc đời một người đàn bà, đúng là sướng khổ có số, may hơn khôn. Nhưng tuổi còn trẻ, còn rèn luyện được, đừng vội nghĩ đến may rủi số phận sớm quá.
Ví như sướng thì không nói làm gì, nhưng nếu lâm vào đau khổ, mà bản thân không chút năng lực gì, thì mãi mãi làm sao ngóc đầu lên?
Nên còn thời gian, chưa vướng bận, sắp xếp thời gian học cái này, học cái nọ, không thừa. Đừng để như chị, bây giờ một nách hai con, nhận ra mình đã sống đầy thiếu sót mới ân hận.
Bạn bè chị, những người sống có mục đích hơn, bây giờ nhìn họ, chị rất thèm.
Đừng nghĩ người con trai mình yêu mến và tin tưởng hôm nay sẽ là người đồng hành mãi mãi với mình.
30 chưa phải là Tết. Bao giờ cúng giao thừa, mới là tết.
Hôm nay nói yêu đó, lăn xả vào mình đó. Một ngày mặt trời mọc, thức dậy thấy đã trở thành quá khứ, rất buồn cười.
Đừng đồng nhất cuộc sống của họ là của mình. Đừng đồng nhất tương lai của họ là của mình.
Bỏ trứng vào hết một giỏ, lỡ một ngày tạo hoá trêu ngươi, vỡ hết thì lấy gì mà ăn?
Yêu ai phải yêu nghiêm túc, nhưng vẫn phải có cuộc sống của riêng mình, quan hệ riêng của mình.
Một ngày nào đó lấy chồng, có con, người đàn bà nào rồi cũng chỉ xoay xoay quanh chồng con, chồng mới là nhất, con là nhất...ai cũng lập tức quên hết tuổi trẻ, coi tất cả những mối tình đã qua chỉ là chuyện nước chảy qua cầu.
Nên yêu đương tuổi trẻ chỉ là hương hoa thôi, phải làm chủ cảm xúc, không bao giờ để mình quá buồn hoặc quá vui vì bất kể điều gì.
Đừng tưởng giếng sâu nên nối sợi gầu dài, mai này giếng cạn lại tiếc hoài sợi dây...
Quá nâng niu chăm sóc một người đàn ông, gặp phải người không biết điều chỉ làm hư họ. Việc của mình là hoàn thiện bản thân, bản thân mình có giá trị thì sẽ được theo đuổi và nâng niu đúng giá trị.
Nếu giá trị của mình chỉ được đánh giá bằng những gì mình có thể làm cho người ta, thế thì có gì đáng mà tự hào?
Phũ phàng một tí, lạnh lùng một tí mới là người yêu, cứ chu đáo chăm nom tử tế phục dịch thì họ lại coi mình như nô tì, như em kết nghĩa. Đàn ông yêu mình không phải vì mình tốt với họ đâu, nên trong tình yêu, đừng đóng vai người tốt.
Cũng đừng bao giờ gây sức ép ra mặt đặt người đàn ông vào hai sự lựa chọn.
Đừng bao giờ nói anh quyết định đi, cưới hay nghỉ? Nếu họ yêu mình nhiều, họ đã không để mình phải nói ra câu đó. Nếu họ đã không muốn, kiểu gì họ chẳng chọn phương án hai. Nếu họ chọn phương án đầu tiên ngay, người nhu nhược thụ động thế có đáng cho mình hi sinh cả đời?
Nói với người ta là mình mong đám cưới, yêu thì nói thôi làm sao phải ngại, nói ra rồi mà họ vẫn không rõ ràng cho mình hay, thì ra đi thôi. Ngoài kia đầy người mong lấy mình chẳng được!
Và đừng bao giờ đẩy người ta vào thế chọn mình hay chọn mẹ. Chỉ có thằng bất hiếu mới chọn mình. Ở bên cạnh một người đàn ông bất hiếu, đời có gì cho mình vui?
Hay nếu nhà người ta phản đối mình quá, thì ra đi thôi, đời còn có rất nhiều đàn ông, rất nhiều mẹ chồng tốt bụng. Ở nhà mình bố mẹ mình nâng mình như hoa như ngọc, qua nhà người ta, người ta coi mình như rơm rạ thì có đáng không, có đau cơm đau lòng cha mẹ mình không?
Và rồi nếu chọn nhầm người đàn ông lấy làm chồng. Ở được thì ở, không ở được thì thôi, nhà còn mẹ, còn chị, còn em, chúng mình bao bọc nhau. Không việc gì phải lo sợ thiên hạ nghĩ gì. Nhà mình mình ở, cơm mình mình ăn, ai nuôi mình được ngày nào đâu mà phải sợ họ nghĩ gì.
Từng phút từng giây, hãy sống cho bản thân mình, vui là được, khoẻ là được.
Cố gắng hết mức có thể rồi mà đời vẫn đen, thì mới được đổ cho số phận".
Chia sẻ kinh nghiệm của mình để người đi sau không phải đóng "học phí" đắt đỏ như người đi trước.
 Lê Thanh Uyên


Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

TRINH TIẾT

Mình nhớ lúc còn là một bé gái nhỏ, một trong những khoảnh khắc thân mật nhất giữa mình và mẹ là khi hai người cùng tâm sự. Mẹ đã nói với mình rất nhỏ nhẹ, với rất nhiều yêu thương và lo lắng, rằng là con gái, mình sở hữu một thứ vô cùng quý báu đó là sự trinh tiết. Mẹ nói sự trinh tiết của mình được quyết định bởi “màng trinh”, một màng rất mỏng, bao bọc bộ phận sinh dục của mình, và sẽ bị “rách” khi mình quan hệ tình dục lần đầu tiên. Mẹ nhấn mạnh rằng lần đầu mình quan hệ phải là vào đêm tân hôn, nếu mình “còn trinh”, màng trinh ấy sẽ bị “vỡ”, và cho ra máu. Lần quan hệ đầu tiên sẽ rất đau, đau đến nỗi có khi làm mình khóc, nhưng vệt máu đó sẽ chứng tỏ tình yêu và sự chung thủy của mình đối với chồng, và sẽ là món quà ý nghĩa nhất bất kỳ người con gái nào có thể dành tặng chàng trai của mình.
Trong suốt quá trình lớn lên, quan niệm này đã ám ảnh mình rất nhiều. Đôi lúc trước khi ngủ, mình đã mơ màng về đêm tân hôn khi mình trao cho người yêu thứ vô cùng quý giá và linh thiêng ấy, mọi thứ sẽ bay bổng biết bao, rồi chàng sẽ yêu mình biết bao. Mình tự nhủ sẽ cố gắng chịu đau, để người yêu tương lại được hạnh phúc. Thậm chí, có lần mình buồn dai dẳng, buồn mà không dám nói ai, vì mình đã té xe đạp và tự cho rằng màng trinh của mình đã “bị rách”.
Mọi thứ đều trở nên khá buồn cười, khi mình dần nhận ra sự thật của quan niệm về “màng trinh”. Quan niệm về “màng trinh” đến nay vẫn còn rất phổ biến và được áp dụng rộng tãi, nhưng nếu xét về mặt y học và công bằng xã hội, thì quan niệm về màng trinh rất vô lý.

Đầu tiên, về mặt y học, “màng trinh” không thể nào thể hiện được một người phụ nữ có quan hệ hay không chưa. “Màng trinh” (The hymen/ The vaginal corona) hình thành từ những nếp gấp mỏng, có thể co giãn của niêm dịch da mỏng, nằm khoảng 1 hoặc 2 cm bên trong miệng âm đạo (Vaginal opening). (The vaginal corona is made up thin, elastic folds of mucous membrane located around 1 to 2 centimeters inside the entrance to the vagina.)

Khác với quan niệm thường thấy, “màng trinh” (The vaginal corona) không bao bọc cả âm đạo, thay vào đó, nó nằm xung quanh thành âm đạo. Cũng như các bộ phận khác trong cơ thể, “màng trinh” (The vaginal corona) có nhiều hình dạng, màu sắc và kích thước khác nhau. Ở một số người, nếp gấp này có thể gấp rất lỏng, một số khác gấp nhiều hơn. Màu của nó có thể giao động từ hồng nhạt, gần trong suốt hoặc nếu nó dày hơn, nó sẽ có màu trắng đục hoặc tái nhợt.

Vẫn chưa có tài liệu chính thức nói về công dụng của “màng trinh” (the vaginal corona) đối với cơ thể của 1 người phụ nữ. Nó được cho rằng là phần sót lại của bào thai trong suốt quá trình phát triển. Hơn nữa, khoảng 0.03% phụ nữ đã không có “màng trinh” từ lúc sinh ra.
Trong một số trường hợp hiếm, “màng trinh” có thể bao bọc cả miệng của âm đạo (vaginal opening). Những “màng trinh” như thế được gọi là “imperforate hymen” hoặc “microperforate hymen”. Những người phụ nữ sở hữu những “màng trinh” như thế sẽ cần đi phẩu thuật để kinh nguyệt có thể thoát ra khỏi cơ thể, tạo điều kiện để sử dụng tampon, và quan hệ qua đường âm đạo. Ngoài ra, những người phụ nữ khác có “màng trinh” nằm chéo qua miệng âm đạo (vaginal opening), gây cản trở trong việc dùng tampon hay những hoạt động khác cũng có thể đi phẩu thuật để khắc phục điều này.

Trong cuộc sống của một người phụ nữ, “màng trinh” có thể bị làm mòn đi do chất thải âm đạo, kinh nguyệt, hoocmones, việc sử dụng tampons v.v… Vì thế, không thể nào xác định được rằng một người phụ nữ đã quan hệ tình dục hay chưa bằng cách xét nghiệm, trừ khi họ có STD hay STI (các bệnh và sự nhiễm trùng lây qua đường tình dục).
Do “màng trinh” không mỏng manh và dễ vỡ như được tin rộng rãi, cảm giác lần đầu kéo giãn nó (do dùng tampon, thủ dâm, hay có các dạng quan hệ qua đường âm đạo) sẽ khác ở mỗi người. Một số người sẽ không cảm thấy đau tí nào cả, một số người với “màng trinh” bao bọc nhiều hơn sẽ cảm thấy đau. Đôi lúc, nếp gấp niêm mạc (mucous folds) có thể bị trầy xước, dẫn đến một ít máu xuất hiện.

Đại đa số phụ nữ không chảy máu khi quan hệ lần đầu, bất kể “màng trinh” của họ trông như thế nào. Thấp hơn phân nửa số phụ nữ chảy máu khi lần đầu quan hệ, và khi họ chảy máu, đó không phải là do “màng trinh” bị “chọt thủng” hay bị “rách”, mà là do họ căng thẳng, lo lắng, không cảm thấy bị kích thích dẫn đến âm đạo bị khô, làm cho nếp gấp niêm mạc (mucous folds) bị trầy xước.

Ngoài ra, khi cảm giác đau và việc chảy máu có thể đến từ cảm giác lo âu, hồi hợp, và không cảm thấy có hứng thú tình dục, không nhất thiết là phải ở lần đầu tiên người phụ nữ mới chảy máu và đau. Nếu trong trạng thái tinh thần không thoải mái, một người phụ nữ vẫn có thể chảy máu và bị đau kể cả khi đang quan hệ ở lần thứ 10.
Rất nhiều lần, “màng trinh” vẫn hoàn toàn “nguyên vẹn” sau khi quan hệ. Một nghiên cứu đã kết luận rằng, 52% phụ nữ đã quan hệ ở tuổi vị thành niên có “màng trinh nguyên vẹn” (intact hymen)- Archives of Adolescent and Pediatric Medicine March 2004).
Vì những lý do trên, không thể nào xác định được rằng một người phụ nữ đã quan hệ hay chưa dựa vào cái “màng trinh” ấy.
Có lẽ một ngày nào đó, y học sẽ tìm ra được một biện pháp chính xác để xác định một người phụ nữ đã quan hệ tình dục chưa, nhưng điều đó hết sức không cần thiết, vì quan niệm về “màng trinh” rất có hại, đặc biệt là cho phụ nữ. Sau đây là một số lý do chính khiến quan niệm về “màng trinh” cần được bãi bỏ.
1.      Nó xem quan hệ tình dục là một thứ dơ bẩn, xấu xa, đặc biệt là với phụ nữ

Quan niệm “màng trinh” đã ghi sâu lên văn hóa của chúng ta rằng quan hệ tình dục là một việc làm dơ bẩn, cấm kỵ, do vậy, những ai “chống lại được cám dỗ” trước hôn nhân là trong sạch, đáng được trân trọng. Khi quan hệ tình dục bị xem là một chuyện nhạy cảm, thì rất nhiều vấn đề sẽ đi cùng nó, tiêu biểu là việc e ngại khi bàn về vấn đề tình dục, và sự cô lập, hắt hủi đối với những người quan hệ trước hôn nhân.
Tuy gần đây, những vấn đề về tình dục đã được bàn luận một cách cởi mở, thẳng thắng hơn, nhưng sự e thẹn xung quanh nó vẫn còn, và việc xem tình dục là một điều cấm kỵ đã và đang để lại nhiều rắc rối. Một khi chủ đề tình dục chỉ có thể làm dậy lên tiếng cười hay những cái lắc đầu, lè lưỡi thì bao nhiêu vấn đề đi cùng với nó sẽ không bao giờ được giải quyết. Giáo dục giới tính của nước ta còn non nớt, và thậm chí vẫn còn một số người không đồng tình với việc dạy nó một cách cởi mở, dẫn đến một tỉ lệ phá thai cao chót vót cho Việt Nam (khoảng 70.000 ca /năm). Ngoài ra, những vấn đề về nạn hiếp dâm, bạo hành tình dục, bệnh lây nhiễm qua đường tình dục, v.v… đều phải núp sau rèm của bóng tối khi đa phần mọi người đều cảm thấy thật ghê tởm khi nghe đến.

Ngoài ra, với một thứ được đề cao, thì sẽ có một hoặc nhiều thứ ngược lại bị dè bỉu và chà đạp. Khi việc không quan hệ tình dục được xem là trong sạch và liêm khiết, thì việc tận hưởng nó sẽ bị xem là sai trái, là không chấp nhận được, nhất là với phụ nữ, những người được xem là phải “giữ trinh”. Lối suy nghĩ này sẽ dẫn đến slut-shaming, hành vi chỉ trích, xúc phạm phụ nữ dựa trên đời sống tình dục của cô ấy.

Những người phụ nữ quan hệ trước hôn nhân, hay có nhiều bạn tình khác nhau, như một lẻ thường tình sẽ trở thành nạn nhân của slut-shaming. Có rất nhiều là từ ngữ được dùng để hạ thấp giá trị của họ, nào là lăng loàng, đĩ thõa, điếm v.v… và dường như không có từ nào trong ngôn ngữ của chúng ta được dùng để tâng bốc phụ nữ khi họ quan hệ cả. Thậm chí, chỉ cần phụ nữ ăn mặc hở hang, khêu gợi thì họ đã phải chịu thị phi rồi.

Quan niệm về “màng trinh” nói với phụ nữ rằng giá trị của họ sẽ tỉ lệ nghịch với số người họ ngủ cùng, và tình dục là một thứ họ phải dành tặng cho chồng của họ, chứ họ không có quyền gì để quyết định cuộc sống tình dục của họ cả.

Tình dục là hành vi hết sức bình thường của con người, cho nên chẳng có gì đáng xấu hổ khi bàn bạc về nó một cách cởi mở cả. Quan trọng hơn, việc quan hệ tình dục hay không chả làm nhân cách của một người tốt lên hay xấu đi hết. Trừ khi họ xâm phạm tình dục, hiếp dâm, quấy rối người khác, thì chẳng có gì sai nếu họ quan hệ tình dục một cách lành mạnh, an toàn, và có sự đồng thuận.

Nếu bạn muốn dành lần đầu của mình cho người yêu, thì tốt thôi, đó là quyền quyết định của bạn. Nếu bạn muốn quan hệ trước hôn nhân, điều đó cũng chẳng có gì sai. Bạn muốn sống cả đời không bao giờ quan hệ tình dục? Tốt thôi, tùy bạn. Vậy còn nếu bạn muốn có nhiều mối quan hệ tình dục khác nhau thì sao? Cũng chả sao cả, cuộc đời của bạn, cơ thể của bạn mà!
Bạn phải tôn trọng đời sống tình dục của người khác, bất kể giới tính của họ. Không thể nào đánh giá tài năng, nhân phẩm của một người dựa trên số lần họ quan hệ tình dục.
2.      Nó xem phụ nữ như một món hàng của đàn ông

Hãy tưởng tượng một ngày nào đó, bạn ra siêu thị và mua một món hàng. Khi về mở ra thì bạn mới phát hiện món hàng đã được mở ra và sử dụng từ trước, bạn sẽ cảm thấy như thế nào? Tất nhiên không phải là một cảm giác tích cực rồi. Bạn có thể sẽ đem trả lại hoặc tiếp tục sử dụng, nhưng dù sao thì cảm giác hài lòng của bạn sẽ không còn như ban đầu. Cũng có thể, điều ấy chẳng hề hấn gì với bạn và bạn vẫn sử dụng nó vui vẻ như bình thường, nhưng “số phận” của món hàng vẫn phụ thuộc vào bạn. Thậm chí, bạn còn có thể vứt nó thẳng vào sọt rác và đi kể với mọi người là hãng này sản xuất đồ kém chất lượng hay siêu thị kia lừa khách hàng... và món hàng không thể làm gì cả. Một món hàng, càng qua nhiều người sử dụng, càng cũ và dễ hư, cho nên giá trị sẽ giảm dần.
Vậy hãy nghĩ đến một người phụ nữ, một người mà vào đêm tân hôn có thể sẽ mất hết tất cả mọi thứ, và thậm chí sẽ sống hết cả cuộc đời trong ô nhục nếu chẳng hiểu sao khăn giường lại trắng tinh. Khả năng rất cao là người phụ nữ đó sẽ bị chồng hắt hủi và coi thường. Nếu họ may mắn, chồng của họ sẽ không coi trọng việc đó, và vẫn yêu thương họ như thường, nhưng điều đó vẫn hoàn toàn phụ thuộc vào người chồng. Nhưng nếu không, người phụ nữ ấy có thể bị đánh đập nữa, và thậm chí là giết chết vì danh dự của gia đình, của người chồng kia. Nếu họ được phép sống thị họ sẽ sống hết cuộc đời trong sự khinh bỉ, khi gia đình chồng, gia đình mình, và cả xã hội đều miệt thị, cho rằng mình là một con đàn bà “lăng loàn”,”không trong sạch”. Vì như trên, khi sự “trinh tiết” được đề cao, thì ngược lại sẽ bị khinh rẻ.
Yêu cầu một người phụ nữ phải không quan hệ tình dục trước hôn nhân, và dành sự “trinh tiết” đó cho chồng của họ chẳng khác gì đối xử với họ như một món hàng mà người mua là chồng của họ.
Như trên, đời sống tình dục của một người không phải là thang đánh giá nhân phẩm của họ. Phụ nữ cũng là con người, và một khi đã là con người, thì họ phải có quyền tự chủ với cơ thể của họ. Họ xứng đáng có được tự do để sống đời sống tình dục của mình theo cách họ muốn mà không phải chịu hậu quả từ xã hội.
3.      Nó tạo ra một tiêu chuẩn kép (Double standard) hết sức mâu thuẫn

Tiêu chuẩn kép (Double standard) xảy ra khi 2 nhóm người khác nhau cùng làm 1 việc, nhưng họ lại bị đối xử khác nhau vì việc đó, thường thì sự khác biệt trong đối xử đó sẽ tích cực cho một nhóm, nhưng đem lại thiệt thòi cho nhóm còn lại. Có rất nhiều tiêu chuẩn kép xung quanh chúng ta, đặc biệt là giữa 2 nhóm “nam” và “nữ” (Giới tính rất đa dạng, không chỉ có “nam” và “nữ” đâu, nhưng để dễ hiểu thì chỉ xét 2 nhóm này thôi nhé). 

Một số ví dụ là khi nam cởi trần và lộ núm vú, đó là chuyện hết sức bình thường trong xã hội chúng ta. Nhưng nếu nữ làm thế thì, ai cũng có thể hình dung được “hậu quả”. Ngoài ra, nếu nữ mất vệ sinh, hay ăn ngồi tư thế xấu, thì họ sẽ bị cho là “mất nết” và bị chỉ trích rất nhiều. Nhưng nếu con trai làm thế thì sẽ là “chuyện thường”, là “tính con trai” và sẽ không phải nhận nhiều gạch đá bằng phụ nữ.

Việc quan hệ tình dục cũng như thế, phụ nữ nếu quan hệ với nhiều người đàn ông khác nhau sẽ bị xem là “dễ dãi”, “lẵng lơ”, “lăng loàng”, “không tôn trọng mình”. Trong khi đàn ông nếu quan hệ nhiều thì được xem là “đào hoa”, “nam tính”. Thậm chí, đến tận bây giờ một quan niệm như thế này vẫn được nhiều người tán thành.
“Phụ nữ như cái ổ khóa, còn đàn ông thì như cái chìa khóa. Ổ khóa mà chìa nào cũng mở được là ổ khóa hư. Còn chìa khóa mà mở được mọi khóa là chìa khóa vạn năng..”

Việc so sánh khập khễnh giữa con người và đồ vật mới nực cười làm sao. Phụ nữ và đàn ông đều là con người, chứ không phải đồ vật (đồ vật được sinh ra với mục đích là để sử dụng, lưu trữ và loại bỏ, và đương nhiên con người thì không phải vậy).
Ngoài ra, điều này phản ánh rằng, đối với nam giới, việc quan hệ tình dục nhiều hay không cũng bị xem là thang để đánh giá sự “mạnh mẽ”, “nam tính” của mình. Nhưng thay vì tỉ lệ nghịch như ở phụ nữ, thì giá trị của đàn ông dường như được tăng thêm khi anh ấy có nhiều mối quan hệ tình dục. Thậm chí, rất nhiều bạn nam sẽ còn cảm thấy áp lực, cho mình là “yếu đuối” khi mãi vẫn không bạn nữ nào đồng ý quan hệ với mình. Nguy hiểm hơn, họ có thể cảm thấy bị xúc phạm danh dự khi bị từ chối.

Một số người sẽ nói “Đàn ông quan hệ nhiều thì là đê tiện”, với hy vọng sẽ cân bằng lại sự bất bình đẳng giới. Tuy nhiên, điều đó không giúp ích được nhiều vì bản chất việc đánh giá nhân phẩm người khác dựa trên số lần quan hệ của họ như được nói ở trên là vô cùng thiếu logic và khoa học, bất kể là nam hay nữ.

Do vậy, đã đến lúc lối đánh giá con người dựa trên số lần họ quan hệ tình dục hết sức phân biệt giới tính và vô lý này cần được dừng lại, bởi nhân phẩm của một con người chẳng bao giờ tăng lên hay ít đi cùng với số lần họ quan hệ cả.
4.      Nó xem dị tính là chuẩn (Heteronormative)

Trên các trang báo, diễn đàn hỏi-đáp về sức khỏe giới tính, một thắc mắc từ lâu đã trở thành chủ đề nóng là em đã mất trinh hay chưa khi
  •             “Em quan hệ qua đường miệng”
  •             “Em sử dụng ngón tay?”
  •             “ Em thủ dâm thì có tính không?”
  • ...
Các thắc mắc ấy là vô cùng có lý khi quan niệm về “màng trinh” chỉ xét 1 dạng quan hệ tình dục, đó là quan hệ dương vật trọng âm đạo (PIV sex). Quan niệm về “màng trinh” được ra đời trong một xã hội phụ hệ (patriarchal society) và xem trọng những người không chuyển giới và dị tính (cisgender and heterosexual). Do đó, quan niệm này phản ánh sự xem dị tính là chuẩn (Heteronormation) và đồng thời cũng để củng cố địa vị của những người không chuyển giới và dị tính.

Quan niệm này dường như quên mất sự tồn tại của các bạn LGBTQA+, và đương nhiên không thể áp dụng với họ. Không những thế, nó cũng thất bại trong việc xác định người không chuyển giới và dị tính là có quan hệ hay chưa, vì bất kể quan hệ qua đường miệng hay đường âm đạo, thì cũng vẫn là quan hệ và không có lý do nào khiến quan hệ dương vật trong âm đạo (PIV sex) “linh thiêng” hơn các dạng quan hệ khác.

Qua những lý do trên, chúng ta có thể kết luận rằng quan niệm về “màng trinh” vô lý cả về mặt y học và về mặt công bằng xã hội.

Tuy nhiên, nó vẫn được xem như là điều hiển nhiên, được chấp nhận như một sự thật từ trước đến nay và ảnh hướng rất nhiều đến đời sống con người, đặc biệt là đời sống của phụ nữ.
Qua những trang lịch sử, chúng ta có thể thấy được rằng, sự trinh tiết có thể quyết định danh dự, số phận, và thậm chí là sự sống còn của một người phụ nữ. Nếu một người phụ nữ “mất trinh” trước khi lấy chồng, cô ấy sẽ mất hết giá trị cá nhân, trở thành nổi nhục của gia đình, và đứng trước nguy cơ “ở giá”. Thậm chí, cô ấy có thể bị đánh đập tàn bạo, và giết chết bởi chính gia đình cô ấy hoặc gia đình nhà chồng. Ở thời Hy Lạp cổ, luật pháp đã quy định rằng phụ nữ “mất trinh” trước hôn nhân phải bị bán thành nô lệ, vì một khi đã phá hỏng danh dự của gia đình, họ chỉ đáng như thế thôi. Đối với người Roma, luật pháp cho phép cha của người phụ nữ có thể giết con gái của mình và chàng trai đã “dụ dỗ” cô ấy nếu cô ấy quan hệ trước hôn nhân. Điều tương tự vẫn được thực hiện ở rất nhiều khu vực và rất nhiều thời kỳ khác nhau.
Ở Việt Nam, quan niệm này cũng quan trọng không kém. Chúng ta có thể biết đến nó từ bài vở trên lớp, đến những cuốn truyện, bộ phim.  Ngoài ra, ở môn Giáo dục công dân, chúng ta được dạy thẳng thừng ra rằng quan hệ trước hôn nhân là xấu, là đi ngược lại với đạo đức, là không chấp nhận được. Lâu lâu chúng ta có thể nghe người khác thị phi, nào là “con đó mất trinh rồi đó, ghê chưa”, hay là “nó đi may lại ấy, trinh tiết khỉ gì”. Là một người phụ nữ, nếu bị biết đến là đã quan hệ trước hôn nhân, hay chỉ đơn thuần chỉ bị xem là đã quan hệ do ăn bận phóng khoáng hay bất kể lý do nào khác,  thì sẽ phải gánh chịu bao nhiêu là “hậu quả”. 

Mình hy vọng qua bài viết này, mọi người sẽ hiểu nhiều hơn về bộ phận sinh dục nữ, và đồng thời sẽ thay đổi được phần nào những định kiến, lầm tưởng về “màng trinh” trước đây. Mình hoàn toàn không kêu gọi các chị em phụ nữ hãy ra ngoài kia và quan hệ thật nhiều, mình chỉ mong họ nhận ra rằng, cơ thể của họ là của chính họ, và chỉ có họ mới có quyền quyết định với nó. Đối với các bạn nam, mình mong việc kì vọng bạn đời nữ của mình phải chưa hề quan hệ với ai khác trước mình sẽ dần biến mất. Mình tin rằng bất kỳ ai đều xứng đáng có một đời sống tình dục tự do, và được quyết định bởi chính họ.

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

CON ĐƯỜNG ĐỂ THÀNH CÔNG

“Mỗi một phút bạn đau khổ là bạn đang đánh mất đi 60 giây để sống hạnh phúc. Mỗi giờ mỗi phút mỗi giây dù làm gì, bạn cũng đều có một sự lựa chọn.”
Cùng một lượng thời gian, bạn đầu tư cho điểm mạnh thì khả năng tạo ra sự khác biệt sẽ lớn hơn là khắc phục điểm yếu. Ý nghĩa của việc khắc phục điểm yếu, có lẽ chỉ giúp bạn rèn luyện và vượt qua giới hạn bản thân. Còn không, điều quan trọng là bạn phải tìm ra được điểm mạnh của mình để phát triển nó. Einstein từng nói “Tất cả mọi người đều là thiên tài, nhưng nếu như đánh giá khả năng leo cây của một con cá thì cả đời nó sẽ mãi mãi nghĩ rằng nó là kẻ ngu ngốc.”
Nhưng trên thực tế thì ở trường học, giáo dục thường đánh giá con người dựa trên yếu tố kết quả học tập. Vậy những người có điểm số thấp thì sao? Liệu có nghĩa là họ dốt? Liệu có nghĩa là họ kém? Liệu có nghĩa là họ không thành công? Bộ giáo dục cho thi chung một kỳ thi quốc gia, nhưng hệ thống trường đại học vẫn còn đó, tức là các em khóa sau, các em sẽ vật lộn vất vả, chiến đấu với học và thi, nhưng thực chất thì trường đại học đâu có đập đi, vào đại học, các em lại vẫn bắt đầu một hệ giáo dục cũ. Thế nên mọi thứ vẫn sẽ chỉ là bắt đầu, thế hệ học sinh cuối cấp, các em có chắc là sẽ chọn đúng trường? Có chắc là sẽ đi được theo thế mạnh? Có chắc là hiểu bản thân và xác định được ước mơ? Hay chăng lại là vòng luẩn quẩn xả hơi sau khi thi đại học, rồi bắt đầu vòng lặp lãng phí thời gian và loanh quanh trong “cái bẫy” của tâm trí khi không xác định được một con đường?
Con người ta, họ đặt ra những con đường mặc định, rồi đặt niềm tin vào đó. Nhưng thật kỳ lạ, họ vịn vào đó mà bắt thế hệ sau cũng phải tin theo và đi theo. Chẳng hạn phải được điểm cao trong học tập, bằng mọi giá phải đỗ vào đại học. Thế nhưng, điều quan trọng trong quãng thời gian của tuổi trẻ là việc chúng ta sống như thế nào, chứ đâu phải là chúng ta sẽ trở thành ai. Trước khi xây dựng năng lực làm việc, phải học cách xây dựng năng lực làm người, tức nền tảng văn hóa. Bởi vì nếu không có nền tảng văn hóa, khác gì ngôi nhà không có móng, lên cao sớm muộn rồi cũng đổ vỡ.
Hiện nay, bi kịch lớn nhất của đàn ông Việt là không biết và không thể làm người bình thường. Ôi sao mà lạ đến thế! Người đàn ông bình thường, sống thanh thản, sống trong sạch, biết yêu thương, đơn giản thế thôi mà! Còn có tài nhưng thiếu đi cái văn hóa, ôi, cứ chạy theo cái ham muốn của tham, sân, si, lúc lên cao rồi thì ngã cũng đau lắm. Có nhất thiết cứ phải quyền lực cao sang, nhà lầu xe hơi là đẳng cấp đâu. Chính những cái nho nhỏ như dành thời gian nấu bữa tối cho gia đình, ấy mới là bản lĩnh. Vậy nên nhìn những người bình thường, rất đời, rất người, vô tư lự, họ hăng say và đón nhận cái hạnh phúc của lao động, nỗ lực cho đi, ấy thế mà hạnh phúc vô cùng.
Quyền lực là thứ trao tay, đến rồi đi. Nhan sắc là thứ chóng tàn, chả mấy chốc cũng mất, và cuộc đời cũng hợp rồi tan, không tránh khỏi quy luật tự nhiên. Làm sao con người tìm được cái hạnh phúc và bình an nơi tâm hồn, đó mới là đỉnh cao của hạnh phúc. Để có được điều ấy, có lẽ chỉ có một cách là sống cuộc sống của riêng mình.
Tại sao lại phải sống vào cái định kiến và niềm tin của xã hội, tại sao lại phải lựa chọn những lựa chọn vốn dĩ là của xã hội, không phải của mình. Tại sao lại phải chạy theo cuộc đua leo cây của loài khỉ, loài vượn trong khi mình là cá? Tại sao không lắng nghe tiếng nói của trái tim? Tại sao không dành thời gian mỗi ngày để làm những điều thực sự ý nghĩa và tìm ra một lối đi riêng cho bản thân mình.
Tư duy lớn, nghĩ việc lớn, nhưng không có nghĩa là không làm những việc nhỏ. Ước mơ xa, chặng đường dài không có nghĩa là không làm tốt những điều ngay trong hiện tại. Nhưng dẫu gì thì cũng vẫn phải là sống cuộc sống của riêng bản thân mình, phải tìm một lối đi riêng để khẳng định bản thân mình.

“Mỗi một phút bạn đau khổ là bạn đang đánh mất đi 60 giây để sống hạnh phúc. Mỗi giờ mỗi phút mỗi giây dù làm gì, bạn cũng đều có một sự lựa chọn.”

GIÁ TRỊ CON NGƯỜI

Con người sợ tự do và trách nhiệm, do vậy họ tình nguyện ẩn thân trong cái nhà giam do chính mình tạo ra. Nếu nói về giá trị con người chúng ta không thể chỉ dựa trên hai chỉ tiêu vật chất và tinh thần? Bởi vì, sẽ có người được cái này, mất cái kia, hay cả hai. Thậm chí dựa trên hai tiêu chuẩn này cũng chưa toàn vẹn, bởi những giá trị này có thể thay đổi theo thời gian, bởi cuộc đời có lúc “lên voi, xuống chó”. Giá trị con người không tự người khác mặc định cho anh ta, được xu nịnh hay tâng bốc lên với một giá trị ảo hoặc thông qua một vụ Scandal ầm ĩ tai tiếng nào đó. Có người thì có giá trị đối với người này nhưng với người khác thì không có giá trị.
Như vậy giá trị thật sự con người nằm ở đâu?
“Chân giá trị của mỗi người không nằm trong bản thân anh ta, mà nằm ở những sắc màu và đường nét đã trở nên sống động trong người khác.” – Albert Schweitzer
Chân giá trị thực sự nằm ở tố chất có sẵn ở mỗi người, ở khả năng phát huy tiềm năng con người của anh ta. Những tố chất này được hình thành thông qua rèn luyện, kiên trì nỗ lực, phát triển cá nhân. Sau đó mang lại sự ổn định, hạnh phúc, thịnh vượng cho xã hội, đó là sự đóng góp mang tính tổng thể cho cộng đồng xã hội.
Những giá trị này do chính tố chất và bản năng của một người tự xây dựng nên, anh ta không cần phô trương danh thế, địa vị, tiền của, chức tước quyền cao. Mà chính sức ảnh hưởng của anh ta đến với bạn bè, gia đình, xã hội, nó không được mặc định bởi một người mà là một cộng đồng. Bên cạnh đó khả năng yêu thương, chia sẻ, đồng cảm ảnh hưởng đến những thành viên trong tổ chức. Cũng như những đóng góp đối với xã hội của anh ta mà không cần báo chí PR, ca ngợi để biết đến mà “hữu xạ tự nhiên hương”. Giá trị của anh khiến cho người khác cũng phải kính trọng ở đức độ, đối nhân xử thế.
“Điều đếm được không nhất thiết đáng kể; điều đáng kể không nhất thiết đếm được.” – Albert Einstein
Chúng ta không thể dựa trên những gì có thể  đo đếm được có ở một người rồi tự dán cho cái nhãn “người có giá trị”. Giá trị con người không thể đem ra để cân đo đong đếm mà nằm ở khả năng của anh ta phát huy được bản chất, tài năng để đem lại lợi ích cho xã hội. Nếu giá trị đem ra cân đo được thì nó sẽ xuống giá và leo thang theo thị trường như giá “xăng-dầu” khi đó giá trị được ví như khói ống xả xe, cuối cùng chỉ là đồ thải đi sau khi đã hết hạn sử dụng.
“Không có giá trị nào trong cuộc sống trừ những gì bạn chọn đặt lên nó, và không có hạnh phúc ở bất cứ đâu trừ điều bạn mang đến cho bản thân mình.” – Henry David Thoreau
Bản thân một người có thể mang lại niềm vui, hạnh phúc, bình an cho một cá nhân cũng là người có giá trị. Tình bạn của một người cũng là thước đo tốt nhất giá trị của anh ta.
Như vậy khi nói đến giá trị một người chính là nói đến bản năng hay tự tính của một người, trở thành một con người với năm giá trị tiêu chuẩn: “Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín” Đạo Phật gọi là “Phật Tính”. Đây mới chính là cái gốc giá trị con người, cội nguồn của sự ổn định, phồn vinh, hòa bình, phát triển của xã hội “tự tính bổn lai diện mục – nhân chi sơ tính bổn thiện”. Gốc rễ nằm ở chữ “Tâm”.
“Chữ Tâm độc tự thế mà hay
Thành bại nên hư bởi chữ này
Tuổi trẻ gắn rèn, già cố giữ
Cuộc đời gắn trọn cả vào đây”

Hãy là con người có một trái tim biết ơn, trân trọng sinh mạng của mình, học hỏi càng nhiều, chia sẻ với người khác càng nhiều thì cuộc đời càng trở nên tươi đẹp.

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2016

CHÚNG TA SỐNG ĐÊ LÀM GÌ

Chúng ta sống tất nhiên không chỉ vì những việc tầm thường như ăn và ngủ. Chúng ta càng không sống vì những mục đích lớn lao cao cả như tìm ý nghĩa đích thực của cuộc đời, ghi dấu ấn vào cuộc đời hay thay đổi thế giới. Ít nhất không có nhiều người làm được những điều đó trên cuộc đời này, hình như không phải chúng ta. Vậy thì phải có thứ gì đó ở giữa, thứ gì đó mà mọi người đều sống vì nó như một quy luật tất yếu, thứ mà phần đông mọi người đều chấp nhận và tuân theo, một thứ gì đó đại trà và phổ biến.
Tôi đã bắt đầu mường tượng ra. Liệu, chúng ta, tất cả chúng ta đều đang chỉ sống để… làm việc.
VÂNG! LÀ LÀM VIỆC!
Có bao nhiêu người trên đời này sống mà không cần làm việc hay chưa từng làm việc? Bản thân việc “làm việc” đôi khi không hẳn là thứ mọi người muốn nhưng chẳng mấy ai có thể tách nó ra khỏi cuộc sống cả. Khi còn nhỏ chúng ta được đẩy đến trường học ngày qua ngày tháng qua tháng không phải vì mục tiêu hiểu biết, mà để mong sau này đậu đại học, ra trường kiếm được một công việc làm. Khi lớn lên đã có việc làm, chúng ta gần như dành trọn tuổi trẻ cho công việc, lãng quên đam mê và những thứ khiến ta hạnh phúc thật sự. Cho đến khi về hưu mục tiêu của mọi người luôn là cố gắng làm việc để chứng tỏ bản thân, để được cống hiến và cụ thể hơn là để được không phải làm việc khi về già.
Đúng vậy, mọi người làm việc để không phải làm việc về sau. Việc làm từ khi nào đã trở thành nỗi ám ảnh, thành mối quan tâm hàng đầu của mọi lớp người trong xã hội. Tất nhiên, mục tiêu của nó là làm việc để kiếm tiền duy trì cuộc sống, duy trì rồi thì làm việc để nâng cao chất lượng cuộc sống và theo đuổi các tiện nghi khác. Vậy tôi có thể nói “làm việc” chính xác là thứ người ta sống để làm hay không?
Tất nhiên theo cách này hay cách khác, dù việc ta thích hay không, dù việc to hay nhỏ, dù làm vì mục tiêu gì, mọi người đều sống để làm việc. Không giây phút nào trên trái đất này không có người làm việc, dù ngày hay đêm, dù trên trời hay dưới lòng đất, trên biển hay trong đất liền, dù làm việc bằng tay chân hay bằng đầu óc, dù ở bờ biển hay trong nhà hàng… Mọi nơi, mọi lúc đều có người đang làm việc.
Câu hỏi đặt ra là, chúng ta có thật sự cần làm việc nhiều như thế để duy trì cuộc sống? Thế giới này có cần nhiều người làm việc như vậy mới có thể duy trì và phát triển? Tại sao người ta không sống vì hạnh phúc, sống để tạo ra những giá trị đích thực hay tạo ra những thứ lớn lao ý nghĩa mà cứ phải sống để làm việc ngày qua ngày? Liệu có một tương lai nào tốt đẹp cho những con người chỉ muốn làm việc vừa đủ không?
Hãy quẳng bớt công việc đi, hãy sống cho ra sống, sống để hưởng thụ, để trải nghiệm, để trân trọng thời gian chứ không phải sống để làm việc!
Nhưng như kiểu ai cũng thích làm việc cả, kiểu như phải làm việc không ngơi nghỉ thì mới tồn tại được trên trái đất này. Nên phản đối nhiều hơn là đồng tình với quan điểm trên.
Rõ ràng là loài người chưa bao giờ sẵn sàng cho những tư tưởng như thế!
Công nghiệp hóa là một bước tiến vĩ đại của loài người, nhưng lại là một bước tiến tồi tệ đối với trái đất. Nó khiến cho hàng hóa dư thừa, khiến cho tất cả mọi người phải quay cuồng theo cái vòng xoáy bất tận của sản phẩm, sản xuất, hàng hóa, lưu thông, mua sắm rồi lại làm việc, kiếm tiền, mua sắm, sản xuất, khai thác, vứt bỏ rồi lại làm việc, lại mua…
Hãy bắt đầu với thời gian làm việc của loài người nói chung. Ngày xưa người lao động phải làm việc tới 16 tiếng/ngày và 7 ngày/tuần để có thể bắt kịp tiến độ của máy móc đang dần trở nên thịnh hành. Mọi việc thay đổi khi một người có tên Robert Owen bắt đầu tổ chức chiến dịch đòi quyền cho công nhân không làm việc quá 8 tiếng/ngày, khẩu hiệu của ông là “một ngày làm việc 8 tiếng, vui chơi tận hưởng 8 tiếng và 8 tiếng còn lại để nghỉ ngơi”.
Thật không may, một trong những người đầu tiên đáp ứng yêu sách này của ông, chính là vị doanh nhân nổi tiếng Henry Ford. Ông đi đầu trong việc phê chuẩn cho công nhân của mình rút ngắn giờ làm còn 8 tiếng và thậm chí còn tăng gấp đôi lương. Điều này đã tạo nên bước ngoặt rất lớn cho sự phát triển của xã hội. Mọi người làm việc hăng say hiệu quả hơn, chỉ trong một thời gian ngắn đã đem về cho công ty gấp đôi lợi nhuận.
Các doanh nghiệp và tập đoàn lớn bắt đầu học theo ông và chẳng mấy chốc, cả thế giới bằng lòng với mức lao động 8 tiếng/ngày và 5-6 ngày/tuần. Vấn đề ở chỗ, khi Henry Ford ký quyết định đó, không phải vì ông lo lắng cho sức khỏe của công nhân hay gì tương tự thế, lý do của ông được tiết lộ rằng: “Tôi đồng ý mọi người cần làm việc ít đi, để có thời gian mà ra ngoài mua sắm, phải vậy thì nền kinh tế mới phát triển được, tất nhiên, mua sắm ô tô cũng nằm trong danh sách đó.” Đó có thể coi như một bước ngoặt lớn trong lịch sử phát triển của xã hội, khi người ta giảm ½ thời gian làm việc để dành thời gian cho việc mua sắm, vô hình chung đã hình thành nên xã hội đương đại của chúng ta hiện nay.
XÃ HỘI CỦA VẬT CHẤT, CỦA TIÊU DÙNG, PHÁ HOẠI VÀ RẤT NHIỀU ĐIỀU TỆ HẠI ĐI KÈM.
Các nhu cầu căn bản được đáp ứng lại nảy sinh ra những nhu cầu mới, hết nhu cầu mới lại có những nhu cầu cũ được làm mới, cứ thế nó xoay tròn loài người trong cái vòng xoay bất tận để thỏa mãn những thú vui vật chất mà quên đi cái đích, đích thực của kiếp người. Chính chủ nghĩa tiêu dùng, chứ không phải cộng hòa, dân chủ hay quân chủ mới là siêu chủ nghĩa, mới là thứ chi phối tất cả mọi người, ở khắp mọi nơi, đủ mọi lứa tuổi, màu da, giới tính… Mọi người đều ở trong nó, bị nó chi phối và hoàn toàn tự nguyện.
Vậy tại sao chủ nghĩa tiêu dùng lại không tốt? Vì nó khiến cho chúng ta, tất cả chúng ta, đều chạy theo vật chất, chạy theo những thứ hàng hóa bám ngoài da. Nó thay đổi nếp suy nghĩ và cả phương thức sống của mọi người. Chủ nghĩa tiêu dùng nói rằng, nếu như bạn không mua sắm, bạn là người tệ hại, bạn không giúp xã hội phát triển, bạn là người vô dụng. Nó nói rằng, nếu bạn không mua sắm bất cứ gì, thì cuộc sống của bạn là vô nghĩa, bạn tụt hậu, bạn thua kém mọi người. Chủ nghĩa tiêu dùng nhồi vào đầu óc người ta rằng sống là phải mua sắm, rằng giá trị con người bạn nằm ở những thứ đồ vô tri trên người bạn, xung quanh bạn chứ không phải bản thân bạn, nó nhất định cho rằng mua sắm là cách làm cho xã hội phát triển, là cách khiến bạn chứng tỏ giá trị và là cách để đánh giá một con người, một quốc gia.
Tại sao người ta không đánh giá một quốc gia bằng những chỉ tiêu như độ hài lòng, độ hạnh phúc, độ an toàn, độ trong lành xinh đẹp, mà lại chỉ đánh giá qua những con số “tổng sản phẩm quốc nội hay tổng sản phẩm xuất nhập khẩu”. Tại sao người ta không đánh giá nhau qua những giá trị đóng góp cho người khác, cho gia đình, cho xã hội mà lại đánh giá qua những đồ vật họ có thể mua và có thể mang bên mình? Sở dĩ chúng ta phải làm việc 8 tiếng cũng chỉ vì lẽ đó, vì phải kiếm tiền để mua sắm, vì nếu không có tiền, không mua sắm ta sẽ bị tụt hậu, bị người khác chê cười, bị đánh giá là người tụt hậu, nghèo hèn.
Ta không thể nào cứ đi mãi chiếc cub cùi khi được nói mỗi ngày bên tai rằng xe này mới sành điệu, xe kia mới mạnh mẽ. Ta không thể dùng mãi cái điện thoại cùi khi 24/7 mọi phương tiện truyền thông đều bô lô ba la rằng dòng điện thoại mới này là cần thiết, là tuyệt vời, là hoàn hảo, là không thể thiếu trong cuộc sống. Mà cho dù ta có giữ được bản thân khỏi sự hấp dẫn của những món hàng, chỉ sử dụng những thứ đúng nhu cầu, thì, liệu những người xung quanh có còn ai muốn chơi, muốn quen biết, muốn giao thiệp hay hợp tác với ta không?
Thật ra đây chỉ là một khía cạnh nhỏ tiêu cực của chủ nghĩa tiêu dùng. Sự thật nó còn tệ hại hơn nhiều.Sản xuất hàng hóa chính là chủ đề được ưu tiên hàng đầu của mọi quốc gia trên thế giới này. Vâng, không phải y tế, giáo dục, đời sống, an toàn hay gì cả, mà chính là kinh tế, chính là việc sản xuất hàng hóa. Chính phủ các cấp quan tâm và ưu tiên nó đến nỗi, ở nhiều nơi, các tập đoàn còn giàu mạnh và ảnh hưởng nhiều hơn cả chính phủ, thậm chí nó chi phối cả chính phủ các nước.
Tất cả những gì chủ nghĩa tiêu dùng quan tâm, là làm sao để sản xuất được nhiều hàng hơn, bán được nhiều hàng hơn cho mọi người. Vâng, chỉ có thế. Và nó làm mọi cách để đạt được điều đó. Chắc hẳn bạn còn nhớ khi đi học chúng ta được dạy về quy trình sản xuất hàng hóa như thế nào, rằng hàng hóa đến từ nhà sản xuất, qua kênh phân phối, đến tay người tiêu dùng.
Đó chỉ là một phần rất nhỏ của quy trình. Họ không dạy chúng ta rằng trước cả khâu sản xuất, hàng hóa là những tài nguyên bị đào khỏi lòng đất, bị chặt khỏi rừng, bị xới tung và tận diệt. Họ cũng quên không nói rằng, hàng hóa nào cũng chứa những hóa chất độc hại sẽ đi vào cơ thể theo cách này cách khác.
Họ càng quên không nói rằng, để làm ra được một sản phẩm người ta phải thải ra bao nhiêu chất độc hại, ô nhiễm ra môi trường, phải tận dụng bao giờ làm việc của những người lao động cùng khổ và sau cùng phải mất bao nhiêu chi phí để hàng hóa đến được tay chúng ta. Và họ cũng chẳng nói với ta rằng những thứ hàng chúng ta mua sẽ mau chóng bị lỗi thời và hư hỏng, chúng ta sẽ lại phải mua những món hàng mới, còn những thứ đồ cũ vất đi sẽ bị chôn vào lòng đất, sẽ góp phần hủy hoại môi trường.
Không, họ không nói với chúng ta điều đó, bởi vì họ còn bận nhồi vào đầu ta rất nhiều thứ khác: rằng mua sắm là việc nên làm, cần làm và phải làm, rằng hãy mua sắm để thể hiện giá trị con người bạn, rằng bất cứ thứ gì bạn cần trên đời, bạn đều có thể mua được. Các tập đoàn, các công ty và xí nghiệp làm mọi biện pháp để duy trì thứ chủ nghĩa này. Họ biến chúng ta thành những kẻ thụ động, những kẻ sống hời hợt, chạy theo trào lưu, vây quanh những món hàng vô tri vô giác, họ biến mục đích sống của chúng ta trở nên tầm thường. Biến mọi con người thành nhỏ nhen, ích kỷ, vụ lợi và tính toán. Đó chính là mặt trái xấu xí của chủ nghĩa tiêu dùng. Nó bắt chúng ta làm lụng vất vả để có tiền mua sắm, mua mỗi ngày, mua nhiều hơn nữa và sau cùng đút tiền vào túi của các nhà tài phiệt.
Theo một vài khảo sát, người Mỹ ngoài thời gian làm việc chính thức thì chỉ làm hai việc: mua sắm và xem tivi, mua sắm thì là mua sắm rồi, nhưng xem tivi cũng lại là một kênh mua sắm khác nữa, tivi ném vào bạn hàng trăm mẫu quảng cáo mỗi ngày, quảng cáo trực tiếp, gián tiếp, quảng cáo liên tục không bao giờ ngừng nghỉ. Đó chính là cách thức chủ nghĩa tiêu dùng chi phối chúng ta. Nó nhắc ta mỗi ngày rằng ta là người tụt hậu, quê mùa, xấu xí, răng ta xấu, tóc ta hư, da ta tệ hại và đồ dùng của ta thì lỗi thời và quê kệch.
Truyền thông là một công cụ hữu hiệu phục vụ cho chủ nghĩa tiêu dùng. Nó nhắc ta mua sắm mỗi ngày, nó làm mọi việc chỉ để chạy theo mục tiêu lợi nhuận và bán hàng của các nhà sản xuất. Nó không quan tâm tâm tư tình cảm và nhu cầu cao cấp của con người, nó đơn thuần chỉ là một công cụ. Và dường như càng ngày thứ công cụ này càng lớn mạnh, đến nỗi con người không thể sống mà thiếu chúng?
Chủ nghĩa tiêu dùng, nói tổng quát, chính là chủ nghĩa vật chất, nó làm cạn kiệt tài nguyên, phá hủy môi trường, nó khiến con người phải làm việc ngày đêm cho những sản phẩm họ không thật sự cần tới, để làm hài lòng những người không quen biết, làm vừa lòng cái xã hội này.
Nếu như một ngày làm việc rút ngắn lại 4 giờ cho mọi người làm việc sản xuất đủ nhu cầu tiêu dùng của thế giới, hàng hóa không còn dư thừa, mọi người trân quý đồ dùng hơn, có nhiều thời gian để sống cho chính mình, cho những đam mê, những nghiên cứu, những sáng chế và nhiều thời gian hơn cho con cái, cho gia đình. Điều đó không phải rất tuyệt sao? Bạn nghĩ điều này là vô tưởng? Nhưng chẳng phải nó đã từng xảy ra trong quá khứ rồi sao? Khi giờ làm việc chính thống 16 tiếng được rút thành 8 tiếng/ngày. Vậy giờ nếu lịch sử lặp lại một lần nữa, thời gian làm việc được rút thêm một lần ½, thế giới này sẽ ra sao?
Chắc hẳn rất nhiều người chưa bao giờ hình dung được cuộc sống trong thế giới đó. Liệu người ta làm việc ít hơn trái đất có ngừng quay không, cây cối có ngưng sản xuất oxi và người ta có chết vì lo lắng cái ăn cái mặc? Không, nhất định là không, có thể người ta sẽ bớt mua sắm chi tiêu lại một chút, có thể người ta sẽ muốn dành nhiều thời gian bên con cái, dạy dỗ chúng trở thành người tự lập, tự kiếm tiền, tự mua nhà chứ không cố sống cố chết mua nhà để sẵn cho chúng.
Có thể người ta sẽ có nhiều thời gian để đi du lịch khắp nơi cùng nhau, biết rõ và tường tận về địa lý và các vùng miền của nước nhà, trải nghiệm những không gian văn hóa khác nhau. Có thể người ta sẽ muốn đi ra thế giới nhiều hơn, học hỏi được tinh hoa văn hóa của cả nhân loại nhiều hơn. Có thể người ta sẽ có nhiều thời gian để vui chơi, đọc sách, trau dồi tri thức, kỹ năng và dành nhiều thời gian, tình cảm hơn để ở bên người thân. Có thể bọn trộm cắp sẽ thôi không hoành hành khi họ cũng có thể có được cuộc sống như bao người, khi đồ dùng đắt giá không phải mối quan tâm của ai cả mà tâm tư, tình cảm và những hoạt động nhân văn mới là thứ người ta mong muốn.
Thế giới không cần đến những kho hàng đầy ắp dư thừa như thế chỉ vì mục tiêu lợi nhuận của các tập đoàn. Thế giới cần được phát triển theo những phương thức khác, nhân văn hơn, sâu sắc và ý nghĩa hơn. Trái đất lại càng căm ghét chủ nghĩa tiêu dùng, nó hủy hoại môi trường, làm cạn kiệt nguồn tài nguyên mất hàng tỉ năm mới có được. Nếu như con người chỉ sản xuất những thứ cần thiết, vừa đủ cho nhu cầu thì hẳn trái đất này sẽ rất đẹp xinh. Không khí trong lành, cây cối xanh tươi, chim thú đa dạng, con người và thiên nhiên hòa nhập với nhau.
Các bạn sẽ nói đó là một thế giới không tưởng hay lý tưởng, sao cũng được, chúng ta hãy cứ hình dung, cứ tưởng tượng đi, chẳng ảnh hưởng gì tới cuộc sống thực cả, nhưng nếu ý tưởng này có thể tác dụng dù chỉ một chút ít lên lối sống của chỉ một ai đó, làm cho nó tốt đẹp hơn, không phải thế cũng tuyệt rồi sao? Tin vui là chúng ta có tiền đề và nền tảng để xây dựng thế giới đó, chỉ là chúng ta có thực sự muốn và đủ năng lực tư duy để chấp nhận nó hay không mà thôi.
Con người được đặt lên trái đất này với một sự ưu tiên tuyệt đối so với mọi loài, được sử dụng mọi quyền lợi trong khả năng với điều kiện con người phải bảo tồn những giá trị cả vật chất lẫn tinh thần của trái đất này. Tiếc thay loài người chúng ta là những kẻ tham lam, chúng ta tận diệt trái đất mà chẳng có biện pháp nào để bảo vệ và bảo tồn nó cả, chưa đủ và sẽ không bao giờ đủ.
Chúng ta không chỉ lấy mọi thứ của trái đất, chúng ta cũng trả về cho nó, nhưng là trả về những hóa chất độc hại, những nguồn nước bị ô nhiễm và hàng tỷ tỷ tấn rác thải trong đó rất rất nhiều là rác thải công nghiệp, độc hại, không bao giờ phân hủy. Chúng sẽ mãi còn ở đó dù hàng ngàn năm nữa trôi qua. Thế hệ con cái chúng ta nhất định sẽ phải gánh đủ hậu quả, yên tâm là thế, nhất định là thế nếu chúng ta không có biện pháp và hành động nào khắc phục.
Nhưng làm sao chúng ta có thể thay đổi điều đó, liệu một thực tại khác có thể xảy ra trên trái đất này? Có thể lắm chứ, miễn sao chúng ta không ngừng tìm cách, không ngừng suy nghĩ, đừng cổ súy và chạy theo chủ nghĩa tiêu dùng như những tín đồ mất hết chính kiến. Từ đó xây dựng nên những khái niệm, những hệ thống và quy trình mới cho thế giới này. Chẳng phải thế giới này mọi thứ đều thay đổi bắt nguồn từ những ý tưởng hay sao? Đừng xem thường bất cứ ý tưởng nào dù nhỏ bé hay điên rồ.
Đó là điều hoàn toàn có thể. Chỉ cần chúng ta chịu khó tìm hiểu nó, chấp nhận nó và để cho nó được chứng tỏ sự đúng đắn của bản thân. Bởi lẽ cái gì không đúng sẽ tự nhiên bị triệt tiêu khỏi thế giới này, đó là quy luật.
Bạn hãy kiểm soát thói quen mua sắm và hạn chế tác động của truyền thông lên cuộc sống cá nhân. Một vài năm trước đây có thể coi tôi như một tín đồ của chủ nghĩa tiêu thụ và mua sắm, cũng như mọi người, đặc biệt cũng như mọi cô gái trẻ khác, tôi yêu việc mua sắm, tôi không thể ngừng mua sắm thêm quần áo mới, đồ dùng mới hàng tuần, thậm chí hàng ngày.
Không thể ước chừng được số tiền tôi bỏ ra cho thói quen tai hại này, dù nhiều khi thứ đồ tôi mua về có khi chẳng bao giờ được đụng đến. Vậy mà giờ đây, vẫn là một cô gái trẻ, tôi lại chẳng mất nhiều chi phí cho khoản này, không phải vì tôi không thích những món đồ mới, không phải vì tôi không có điều kiện, mà chỉ đơn giản vì tôi thấy chúng không còn cần thiết nữa.
Tôi quên luôn cái ý định đổi điện thoại mỗi khi ra dòng mới dù trước đây đã từng đặt nó như việc nhất định phải làm. Và tôi nhận ra, mọi thứ chẳng có gì thay đổi, mặc đi mặc lại một vài bộ quần áo không khiến cho bản thân tôi mất giá trị, xài một món đồ lỗi mốt cũng không vấn đề. Mọi thứ chẳng có gì to tát nữa. Tôi dành nguồn lực tập trung cho những mục đích cao hơn, như học những kỹ năng mới, nghĩ ra những cơ hội kinh doanh mới, trau dồi bản thân bằng những giá trị tốt đẹp hơn như vốn kiến thức, sự hiểu biết và rất nhiều thứ khác. Những thứ sẽ không bị lỗi mốt và không bị vứt đi như những món hàng.
Tôi nhận ra thời gian và tiền bạc dùng để mua những bộ đồ hợp mốt có thể dùng để tập thể thao và đầu tư ăn uống hợp lý, rồi thì ta sẽ có một cơ thể đẹp đẽ cân đối. Khi có một cơ thể đẹp, cân đối rồi thì mặc gì cũng sẽ đẹp cả thôi, không nhất thiết phải là những bộ đồ đắt đỏ hay thời thượng. Giả sử thế. Hoặc tôi biết rất nhiều bạn nữ, mỗi khi có dịp tiệc tùng, như sinh nhật, đám cưới, lại phải đi mua những bộ quần áo váy đầm mới. Nhưng hãy thử một lần, lục lại tủ và mặc một bộ đồ cũ đi, bạn sẽ nhận thấy rõ ràng rằng chẳng mấy ai bận tâm chuyện bạn mặc gì cả, ngoại trừ chính bản thân bạn. Và rằng bạn sẽ nhận ra quần áo là phù phiếm thế nào.
Tất nhiên tôi hoàn toàn không khuyên các bạn chê bai quần áo, chỉ là hãy nhìn nhận nó đúng với giá trị nó mang lại, đừng quá phụ thuộc và ảo tưởng về quần áo.
Nếu như mỗi lần ra đường bạn lại băn khoăn nên mặc gì, thử một lần mặc đại vài món cơ bản trong tầm tay, dám chắc khi bạn không chú ý tới vẻ ngoài của mình quá nhiều thì tâm trạng của bạn cũng thoải mái hơn nhiều lắm. Đừng xem tivi, xem quảng cáo quá nhiều. Nó chẳng có tác dụng gì hơn việc cố bán cho được nhiều hàng, sự thật răng bạn không xấu, tóc bạn không xấu, xe bạn không lỗi thời, điện thoại của bạn vẫn ngon lành lắm.
Mọi thứ vẫn ổn, chỉ có trong mắt truyền thông quảng cáo, chẳng cái gì là ổn cả, bạn phải mua đồ mới thì mới ổn được, nhưng sự thật chúng ta đều biết, món đồ mới sẽ nhanh chóng bị cũ đi, bị lỗi thời và bạn lại phải quay cuồng vào những món mới khác nữa. Cứ thế, khi để mặc cho truyền thông dắt mũi đưa bạn vào mê cung mua sắm bạn sẽ mãi sống trong thế giới vật chất tầm thường, không bao giờ thỏa mãn và góp phần không nhỏ hủy hoại môi trường sống cũng như trái đất này. Bạn có muốn như vậy không?
Chính vì chủ nghĩa tiêu dùng mà truyền thông ngày càng biến dạng. Bạn có biết tại sao các trang tin tức ngày càng tiêu cực, vớ vẩn và tệ hại không? Vì họ phải đăng những tin như thế để thu hút nhiều người đọc, nhiều người đọc để bán quảng cáo, bán quảng cáo để bán được nhiều hàng. Tất cả chỉ có thế. Nếu như một xã hội người ta không cần mua sắm nhiều, các công ty không cần quảng cáo quảng bá ra rả ngày đêm thì các trang tin có cần đăng những thứ rác rưởi, giật gân, tiêu cực như hiện tại? Tôi nghĩ rằng không.
Chúng biến con người thành những thực thể yếu đuối và hay thay đổi, chúng đào sâu từng ngóc ngách trong tâm tư con người không phải để làm cho nó tốt đẹp hơn, mà chỉ để bán hàng, để sinh lợi nhuận mà thôi. Tôi ghét những mẫu quảng cáo ngập tràn báo chí, truyền hình, website, diễn đàn, ngập tràn đường xá, cầu cống và thậm chí cả trên giấy vệ sinh cũng gặp quảng cáo nữa.
Tôi ghét chúng, tôi ghét những chương trình truyền hình, những sân khấu, những con đường ngập tràn các bảng hiệu, các tên thương hiệu, các băng rôn áp phích. Tôi ghét những cảnh phim lạm dụng quảng cáo sản phẩm, tôi ghét những cuộc gọi chào hàng, ghét những gương mặt, những con người hoàn hảo, những gia đình hoàn hảo trong các phim quảng cáo. Ghét những người yêu nhau vì một loại dầu gội, ghét những gia đình hạnh phúc nhờ một loại thuốc đông y nào đó, ghét những đứa trẻ chỉ thông minh được khi ăn một loại bánh này, lễ phép khi được uống một loại sữa kia. Tôi ghét những hình ảnh hàng hóa tràn ngập trang facebook của mình, ghét những tờ rơi bay đầy phố… Tôi ghét mọi thứ liên quan đến quảng cáo, truyền thông, ghét những hành động chỉ mang mục đích bán hàng.
Tôi ước hàng hóa không nhiều, không dư thừa để người ta biết trân quý hơn những gì người ta có. Để người ta không làm mọi việc chỉ để có tiền mua sắm, để người người không nghĩ về vật chất mà nghĩ về tâm hồn nhiều hơn. Chắc chắn sẽ có người nói tôi điên rồi, đúng vậy, tôi điên rồi, cái chủ nghĩa tiêu dùng này khiến tôi phát điên rồi. Tôi chỉ muốn đập nát nó đi thôi. Còn nếu ai nói nếu không sản xuất, không mua sắm xã hội không thể phát triển, hẳn người đó sẽ phải suy nghĩ lại.
Đúng thế, có thể kinh tế hàng hóa phát triển chậm hơn nhưng chắc chắn sẽ theo hướng bền vững hơn, hài hòa hơn và tuyệt đẹp hơn. Khắp mọi nơi trên thế giới ai cũng có thời gian để làm việc và nghiên cứu những gì mình giỏi. Mọi người nông dân đều hiểu rõ cách nuôi trồng nông sản của mình cho hiệu quả. Các nhà khoa học có nhiều nguồn lực hơn để nghiên cứu sáng chế, các y bác sĩ sẽ có nhiều thời gian nghiên cứu, bào chế các phương thức chữa bệnh mới, những bài thuốc mới hiệu quả hơn.
Nhất định nếu có điều kiện để mọi người dù nông dân hay tri thức cùng nhau nghiên cứu mọi vấn đề, lĩnh vực thì trái đất này sẽ càng xanh tốt, những nguồn năng lượng sạch được khai thác và tìm thấy sớm hơn. Tất cả các tiến bộ khoa học, công nghệ trên đời sẽ tiến nhanh thêm một bước, thậm chí nhiều bước. Vì chúng ta tận dụng được kho ý tưởng của toàn nhân loại và chúng ta có gấp đôi lượng thời gian hữu ích được sử dụng cơ mà.
“Rất nhiều người trong chúng ta, tiêu những đồng tiền không phải do ta kiếm được, để mua những thứ ta không thật sự cần, nhằm để chứng tỏ với những người ta không thích.”
Liệu sau bài viết này có ai muốn cùng tôi căm ghét cái chủ nghĩa tiêu dùng chết tiệt này? Có ai đó muốn nhìn lại cuộc sống của bản thân và bắt đầu thay đổi?
Đừng ai nói những người như tôi làm cản trở sự phát triển của xã hội, vì tôi dám khẳng định rằng xã hội này cần nhiều người có những ý tưởng, những hành động thiết thực hơn, ý nghĩa hơn việc ngồi hàng giờ xem quảng cáo và mua sắm. Thế giới này chắc chắn sẽ thay đổi vì những người có những hành động đi ngược số đông, chứ sẽ không thay đổi vì những hành động của bầy cừu hay của đàn chuột lemping. Không, nhất định không!
Và cũng đừng ai nói thế giới này không thể thay đổi, nếu bạn cho rằng như thế thì bạn cũng không nên ngăn cản những người đang cố thay đổi nó. Còn giả như bạn cho rằng thế giới này không cần thay đổi ư? Bạn thật ích kỷ. Chúng ta cần thay đổi nó, không phải vì chúng ta, mà vì con cái chúng ta, vì tương lai của trái đất này, vì đó là trách nhiệm của loài người khi mang danh thống trị muôn loài, đừng đùn đẩy cho loài nào khác.
Còn nếu như bạn nghĩ đó không phải việc của bạn, thật tốt vì bạn đã đọc đến đây.
Hôm nay tôi làm được nhiều việc nên cảm thấy mệt mỏi quá, có ai dư một bờ vai rảnh rỗi để chia sẻ cho tôi lúc này không?
 
Copyright © 2016 Braintrust Sức mạnh cộng đồng