TIN MỚI
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cách sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cách sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

LŨ TRẺ MÊ CUỒNG


Chúng sung sướng, rảnh rỗi thân xác quá, chưa bao giờ khóc thương cha mẹ nhưng sẵn nước mắt gào rú đau khổ vì không gặp sao Hàn.
Thật kì quái! Vậy cái thế giới thực mà chúng sống chung là gì?
Chúng có 18 năm trong đời để được gọi là “trẻ con”. Với thời bi giờ thì hết khoảng 12 năm trong số đó chúng chơi với internet. Nhưng đó là “thế giới ngầm” của chúng.
Thế giới Internet khổng lồ, ghê gớm và đầy quyền lực. Chúng có thể học làm bánh, trang điểm, làm đồ chơi thủ công siêu đẹp ...Chúng có thể ngồi ôm đàn hát, post youtube và… trở thành ngôi sao qua mạng... Chúng có thể biết về một thế giới người lớn khắp nơi. Đó là 1 thế giới không có giới hạn – trừ khi bạn ngắt mạng và nhốt chúng vào 4 bức tường.
Rõ là ảo nhưng lại là thực!
Vì ở trường, đám trẻ học cách tả con gà, tả cô giáo, học cách nói về 1 hành động tốt giúp bạn, học cách tả ngôi trường của nó. Lớn hơn một chút, chúng học Rừng Xà Nu, học Mảnh Trăng Cuối Rừng, học Đôi mắt “nhận đường” của Nam Cao...
Nhưng thế giới ảo của những tâm hồn bé nhỏ đã phình ra đến vô cùng. 12 tuổi, chúng cầm điện thoại di động đi làm phim ngắn. 16 tuổi, chúng chơi trong những nhóm nhảy và vẽ tranh đường phố quen biết qua mạng. 18 tuổi, bước chân vào đại học, chúng nộp dự thi một bộ phim hoạt hình ghép từ những bức ảnh chụp liên tiếp. Trong khi đó, ở trường, cô giáo vẫn mải mê giảng về cơ chế hoạt động của chiếc lò gạch và các phép cộng hóa học chúng chưa bao giờ thấy trong đời.
Cũng trong hai thế giới “lệch pha” đó, ông bố, bà mẹ, nhà tâm lí học, nhà báo vẫn đang bận lùm xùm trách móc, tranh luận trên mạng là có nên dạy giáo dục giới tính từ lớp 2 không? Có nên “vẽ đường cho hươu chạy” từ lớp 5 không? Có cần thầy cô tâm lí ở trường không?
Trong khi đó, 11 tuổi, có lẽ những cậu trai đã bắt đầu xem những đoạn phim “người lớn” trên trang lauxanh hoặc tha hồ thấy các hot girl, ca sĩ đua nhau lộ hàng, cởi quần, cởi áo trên mạng. Những cô bé gái chưa được mẹ dạy cách sử dụng băng vệ sinh đã kịp thấy việc cởi áo sơ mi để lộ áo ngực màu hồng hờ hững và chụp hình trên mạng thì sẽ được các bạn xem là hot girl xinh đẹp.
Người lớn thì tự hào là họ đang nuôi nấng thế giới của những đứa trẻ chưa biết làm và vẫn còn há họng ăn nhờ cha mẹ.
Họ phẫn nộ gào lên “Chúng mày chưa khóc cha khóc mẹ nhưng đã đổ xô đi khóc thần tượng”. Họ la mắng lũ trẻ là sống vô nghĩa, không lí tưởng, không khao khát hành động, không yêu cuộc sống, phù phiếm, giả tạo, mê muội những ca sĩ, sao Hàn từ xa xôi ở đẩu ở đâu đến.
Họ gọi tên chúng là mù quáng!
Chỉ có điều, vào ngày chúng xin tiền đi nghe thần tượng hát, họ dễ dàng ném ra cho chúng chơi. Bởi cho con chơi một chút có sao?
Họ vô tâm trước thế giới tâm hồn bí ẩn và cô đơn của chúng. Họ ngụp lặn bên tiền, cốc bia, quần áo, đồ hiệu. Có tiền vác về sắm sửa lên người đám con – âu cũng đã là khó nhọc lắm rồi. Thậm chí, có gia đình còn hoảng loạn không hiểu vì sao con mình tự tử, chỉ giải thích một câu duy nhất là “cháu ở nhà ngoan thế kia mà!” cho sự tiếc thương muộn mằn.
Đi học, thầy cô chẳng dạy gì cho đám trẻ về sự tự tin của 1 con người, giá trị vô tiền khoáng hậu của chúng, sự kì diệu của thân thể và trái tim chúng. Họ quay lưng và từ chối cách đứa trẻ miêu tả niềm hân hoan của chúng trước một điệu nhảy hip hop, trước những bức tranh tường của kẻ giang hồ ngoài phố. Những đứa trẻ chưa bao giờ dám nói rằng chúng thích được xem ngôi sao Hàn Quốc hát hơn là đứng đồng ca. Thầy cô từ chối những đứa trẻ tỏ ra dốt nát hơn bạn bè chúng. Vì có nguy cơ biến thành nhân tố khiến họ không thể trở thành giáo viên giỏi cấp thành phố.
Không ai cho chúng bày tỏ cảm xúc tự nhiên của ngày lớn lên, ngoài chính những đứa trẻ giống chúng….
Khi chúng ta từ chối giọt nước mắt của những đứa trẻ, thì đừng trách chúng sao sống không có lí tưởng!

NHẮN GỬI CHỒNG YÊU


"Chồng yêu quý!
Năm mới đến rồi, em thức mấy đêm liền suy nghĩ thật lâu cuối cùng quyết định tổng kết những biểu hiện của anh trong năm vừa qua."
Làm như vậy em mong rằng trong thời khắc của năm mới, anh sẽ cố gắng hơn, bắt đầu thực hiện kế hoạch mà em nêu ra. Làm như vậy là để cuộc sống của chúng ta hạnh phúc, vui vẻ hơn thôi!
1. Đừng có về đến nhà là vứt giầy lung tung. Nếu anh không thể đảm bảo được đôi giầy size 43 của anh hạ cánh an toàn trong tủ giầy thì ít ra hãy để cho hai chiếc giầy được ngay ngắn bên nhau.
2. Khi bước vào nhà anh hãy tra chìa khoá vào ổ, như vậy bảo đảm lúc ra khỏi nhà anh không cần bới tung lên để tìm chìa khoá.
3. Không trông mong anh giặt tất, nhưng anh cần phải thề rằng anh không vứt tất mỗi chiếc một nơi.
4. Đừng có bới tung phòng lên để tìm kính vì nó sẽ xuất hiện một cách thần bí ở nơi anh không thể nào nghĩ ra được.
5. Xem tivi trong phòng khách đừng có làm vỏ hạt bí giống như là máy bay giấy. Máy bay giấy còn có trọng lượng chứ vỏ hạt bí làm sao mà bay được vào thùng rác?
6. Kiến thức sơ đẳng nhất là chai nước hoa quả mở ra rồi thì phải uống hết chứ để lại 1/3 như vậy thì ai uống?
7. Xem bóng đá không có tội gì cả, nhưng nửa đêm nửa hôm xem bóng đá hò hét vang nhà, chửi thề om sòm là tội rất lớn.
8. Nhà mà có đàn ông thật tốt, nhưng mỗi lần đi toa lét anh nhấc nắp lavabô lên thì còn tốt hơn rất nhiều.
9. Nửa đêm xem phim kinh dị cũng không sao cả, nhưng anh phải nhớ rằng vợ anh là người phụ nữ yếu đuối. Đừng để thể hiện trong mọi giây phút quan trọng anh đều bảo vệ được em nên cũng bắt em phải xem cùng.
10. Em chăm chỉ, vui vẻ nấu nướng như vậy thì dù có không ngon anh đừng có châm chọc. Nấu cho anh ăn đã thể hiện “tấm chân tình” của em lắm rồi.
11. Lúc ăn cơm đừng có xem tivi, đọc sách báo. Tốt nhất là chỉ nhìn đũa bát và nhìn... em.
12. Đừng có mà giả vờ bị ốm mỗi khi nhờ anh rửa bát, giặt quần áo hay làm việc nhà. Anh phải chăm chỉ một chút hơn có được không?
13. Tivi trong nhà là mua bằng tiền của anh? Đúng vậy. Nhưng nếu anh chỉ có một đôi mắt thì đừng có mà vừa mở tivi, vừa bật máy tính và tất cả các bóng đèn trong nhà.
14. Tắm rửa không thể bảo đảm 1 ngày một lần, nhưng chí ít thì anh cũng đừng có quá 3 ngày một lần nhé.
15. Rửa mặt thì anh cũng phải rửa tay và cổ chứ. Đừng để chỉ có mỗi mặt không là xong.
16. Đi ngủ anh dang chân dang tay trông thật thoải mái và đáng yêu, nhưng như vậy anh đành lòng để cho vợ anh ngủ dưới sàn nhà hay sao?
17. Anh thật đáng ghét, đi ngủ cuốn hết cả chăn của em. Nửa đêm em bị lạnh mà tỉnh dậy thì sẽ đánh đấy.
18. Sáng sớm gọi anh dậy thì chỉ cần 5 cuộc thôi, chứ đừng để em gọi nhiều đấy nhé, anh chàng lười ạ.
19. Ngày mới, việc đầu tiên anh dậy là hãy tìm quần áo sạch mà mặc đi làm. Nếu không cứ để y nguyên như vậy mà đến cơ quan, sẽ có cơ hội khoe được hình dáng mình mà.
20. Lái xe đừng có mà “sở lượn” quá nếu không em sẽ cảm thấy không an toàn khi đi với anh.
21. Đừng có biến nhà mình thành cột khói vì khói thuốc lá nghi ngút của anh.
22. Mua đồ mỹ phẩm của đàn ông cho anh dùng thì cũng đừng có từ chối vì nếu không em sẽ phải dùng hết số mỹ phẩm dành cho đàn ông ấy đấy.
23. Đưa em đi làm thì phải đưa đến cổng công ty chứ đừng đến đèn xanh đèn đỏ đã bắt em xuống rồi.
24. Ban ngày lúc nào rảnh rỗi thì gọi điện cho vợ, nói một câu “anh nhớ em” cũng được chứ sao.
25. Đừng có mà suốt ngày nhìn ngắm các cô gái đẹp.
26. Nếu có việc gì cần em giúp thì cũng đừng ra vẻ ta đây. Dù em là vợ anh nhưng về công việc em cũng có sự nghiệp của mình chứ.
27. Hết giờ làm việc đón em về thì hãy vứt bỏ bộ mặt công việc đi nếu không mọi người lại nghĩ anh là đồng nghiệp của em đấy.
28. Thỉnh thoảng cũng phải rủ em đi ăn ngoài chứ, có tốn kém chút ít nhưng lại vô cùng lãng mạn.
29. Khi chọn món ăn thì chọn những món anh thích, nhưng cũng phải để ý đến những món em thích chứ, nếu không em sẽ không tha cho anh đâu nhé.
30. Anh thích ăn quà vặt cũng được nhưng em chẳng thích anh ngồi quán vệ đường ăn quà đâu nhé.
31. Em không phản đối anh tụ tập cùng bạn bè, nhưng em không thích phải đón ông chồng nồng nặc mùi rượu ở cửa.
32. Mỗi tháng tặng hoa em một lần, chẳng cần hoa hồng nhung đâu, thế là có gì quá đáng đâu.
33. Em đi đâu cũng muốn mua gì đó cho anh, vì vậy anh đi đâu đừng có về tay không đấy nhé.
34. Chỉ mong anh biết rằng anh tặng gì em cũng thích. Đừng có lấy cớ anh không biết em thích gì nên không bao giờ mua cái gì cho em.
35. Đi đến cửa thì phải kéo cửa cho em đi, đừng có để em đi đến đâu cũng phải tự mình làm việc đó.
36. Em biết anh là người vô tâm, nhưng mỗi lần ăn táo đừng có chọn quả to nhất có được không?
37. Mình chi tiêu là vì gia đình này nên anh đừng có suốt ngày kêu nghèo kêu khổ.
38. Cuối tuần có thể thu xếp cho hai vợ chồng đi đâu đó riêng được không? Chứ đừng cứ đến ngày đó lại tụ tập cùng bạn bè của anh.
39. Anh chơi điện tử suốt đêm để xả hơi thì em lên mạng chát cũng đừng nói này nói nọ nhé.
40. Có người đàn ông nói chuyện với em, lắng nghe em tâm sự thì xin anh đừng có dán mắt vào màn hình ti vi, chẳng nói chẳng rằng giống như là khúc gỗ.
41. Họ hàng em đều mong em lấy được người chồng giỏi giang, biết thương yêu vợ. Nên anh có thể giả vờ trước mặt họ như vậy có được không?
42. Ở nhà với nhau anh không làm gì cũng được nhưng đừng để mẹ đến nói này nói nọ là em phải chăm sóc anh tốt hơn.
43. Sinh con đẻ cái còn liên quan đến kinh tế, sự nghiệp cũng rất quan trọng nên anh đừng có suốt ngày giục em sinh con.
44. Em đi chơi, họp lớp thì anh ở nhà cũng phải tự lo ăn uống, chứ đừng có đợi tối em về kêu đói ầm nhà khiến cho em áy náy cả tuần.
45. Sáng sớm đi toa lét xin anh đừng chiếm nó hơn nửa tiếng đồng hồ.
46. Xin anh đừng có ăn tỏi xong liền hôn em (trừ khi em cũng ăn).
47. Khi không ăn tỏi thì hãy thường xuyên hôn em nhé. Em rất cần những biểu hiện yêu thương như vậy.
48. Nữ đồng nghiệp gọi điện đến đừng có mà vội vàng nhận điện ngay.
49. Công ty tổ chức tiệc tùng mà các đồng nghiệp nam khác đều lấy cớ việc gia đình không đi dự thì anh đừng có tích cực như vậy có được không?
50. Mỗi khi lễ tết đến mua quà cho bố mẹ em thì anh hãy tự mang đến chứ đừng nhờ em chuyển cho bố mẹ.
51. Anh bị ốm em chăm sóc hết mình nên đến lúc em bị ốm ít ra anh cũng phải có vài câu hỏi han âu yếm chứ.
52. Xem phim truyền hình hay xem đĩa đều hay cả, khỏi cần tranh cãi nhiều, nhưng ít ra anh cũng phải thoả mãn sở thích của em chứ.
53. Khen em đẹp là nghĩa vụ của anh. Vì vậy hãy xoá bỏ hết những từ như béo, dốt, lười trong kho từ vựng của anh đi nhé.
54. Đi cùng em gặp cô gái đẹp cũng có thể nhìn, nhưng đừng có nhìn chằm chằm để rồi va đầu vào tường như thế.
55. Em tìm mãi mới được chiếc váy ưng nhưng chỉ còn số bé thì anh cũng đừng có lớn tiếng hỏi: “Liệu em có nhét mình vào được không đấy?”
56. Dù có giả vờ thì cũng cần nhẫn nại đi mua sắm cùng em chứ. Một năm chỉ có đôi ba lần thôi mà.
57. Hẹn với em rồi thì đừng có đến muộn hay huỷ hẹn. Trừ khi em là người thay đổi thời gian và huỷ hẹn.
58. Khi ở nhà bảo em làm việc gì thì cũng phải nói hẳn hoi vì ăn có mời, làm có khiến mà. Như vậy em sẽ vui vẻ làm việc cả ngày.
59. Có thể làm nũng với vợ nhưng đừng quá 3 lần một ngày.
60. Nhắn tin cho em đừng có chỉ dùng ba từ ngắn ngủi “không, có, được”...
61. Đừng có chỉ nói “anh yêu em” trước khi kết hôn mỗi ngày một lần.
62. Nếu có gặp bực bội gì trong công việc thì cũng đừng trút giận lên người em. Ai ức hiếp anh, ai trêu ghẹo anh thì anh phải tìm người đó chứ.
63. Đã đồng ý làm việc gì cho em thì dù to nhỏ cũng phải cố gắng làm chứ.
64. Khi em gọi điện cho anh mà chưa nói gác máy thì anh đừng có chủ động gác máy trước.
65. Nghe nhạc không chỉ có nghe không mà anh cũng cần phải biết cảm nhận chứ.
66. Lúc mọi người vui vẻ bên nhau anh đừng có làm người im lặng là vàng mà cũng đừng có quá náo nhiệt.
67. Sáng trước khi ra khỏi nhà và tối về đến nhà nhớ phải ôm hôn em.
68. Anh phải nhớ anh là đàn ông, đừng có mà nhìn thấy chuột lại kêu to hơn em.
69. Khi đi chợ nhớ chủ động xách những túi nặng cho vợ.
70. Đừng có gắp những thứ anh không thích ăn vào bát em.
71. Nửa đêm con khóc đừng có bịt tai lại ngủ ngon lành như không có gì xảy ra.
72. Khi con trẻ nghịch ngợm mắc lỗi thì anh phải dạy dỗ chứ không phải chui vào trong buồng chơi điện tử.
73. Nếu như em và mẹ anh có trục trặc gì thì anh phải làm rõ vấn đề rồi mới quyết định nói giúp ai.
74. Em gái anh soi mói em thì anh cũng cần phải nói giúp em vài câu chứ, đừng có đứng về phía cô ấy trách móc em.
75. Thấy em xem phim rồi khóc thì đừng có cười nhạo em và nói rằng “sến” nhé.
76. Khi em làm việc nhà thì anh không được ngồi trong toa lét đọc báo.
77. Anh lúc nào cũng phải nhớ nói với em rằng: “Em vất vả quá!”
78. Lúc nào anh cũng phải đối xử nhẹ nhàng với em vì em là người phụ nữ hay khóc, hay lo lắng.
79. Khi em nói đẻ con đau thì anh không được nói: “Phụ nữ ai chẳng phải như vậy!”
80. Khi qua đường thì phải dắt tay em và đừng nói là tay em lạnh như tay ma đấy nhé.
81. Khi em cho đứa trẻ ăn mày tiền thì anh cũng không được khoanh tay đứng nhìn.
82. Nếu anh giận em thì không được đập đồ đạc, chỉ được ném gối và chăn mà thôi.
83. Không được nói với em rằng: Anh hết cách rồi.
84. Có lẽ chúng ta sẽ không thể sống với nhau suốt cả đời, nhưng cho dù là sống được bao lâu thì anh cũng phải để cho em có được cuộc sống vui vẻ đấy.
E mệt rồi! Tạm đến đây thôi! Cuối 2017, e sẽ bổ sung sau nhé!"


Jesus Christ - ĐẤNG CỨU THẾ

Đúng 2016 năm trước đây, Đức Chúa Jesus Christ ("Đấng Cứu chuộc lỗi cho Thế gian = Đấng Cứu Thế) đã Giáng Sinh để cứu chuộc rất nhiều lầm lỗi của loài người, theo giáo lý Thiên Chúa.
Ngay tên gọi của Đức Chúa đã nói rất rõ rằng loài người nhiều tội lắm. Nhiều đến nỗi Chúa Trời đã từng nổi giận tạo nên nạn Hồng Thủy để dâng nước làm chìm mọi kẻ độc ác, xấu xa. Thế nhưng, vẫn còn người tốt là ông già Noe! Đây là một trong những triết lý độc đáo trong tư tưởng của Kinh Thánh. Nhờ lòng tốt, Noe được Chúa báo cho biết để đóng thuyền, cứu được gia đình ông và các sinh vật, mỗi loài, một đôi.
Thời gian trôi qua, bản tính xấu xa của con người không những không bị mất đi mà còn hoành hành dữ dội và ngang ngược hơn. Không còn cách nào khác, Đức Chúa Trời đã phải cho con mình đầu thai xuống trần thế để gánh bớt tội lỗi cho con người.
Như vậy, Chúa Jesus đã giáng sinh để gỡ bỏ lỗi lầm, giải bớt những hiềm khích, khuyên răn con người làm điều phước đức để hưởng ân điển của Chúa.
Chúa dạy con người rất nhiều điều. Chúa dạy con người phải sống vì người khác: "Vả lại, chẳng có người nào trong chúng ta vì chính mình mà sống" (Rô-ma, 14.7). Chúa đem đến cho con người sự lạc quan vui sống, khuyên nhủ con người luôn giữ vững đức tin và "Hãy xin, sẽ được; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho" (Ma-thi-ơ, 7.7).
Chúa còn kêu gọi: "Hỡi dân ngoại, hãy đồng vui cùng dân Chúa" để "người mạnh kẻ yếu phải hòa - hiệp nhau" (Rô-ma, 15.1-10). Chúa còn khuyên con người phải luôn hướng tới sự công bình, vì sẽ được no đủ. Phước cho những kẻ làm cho con người hòa thuận, vì sẽ được gọi là con Đức Chúa Trời" (Ma-thi-ơ, 5.6-9)...
Đồng bào giáo dân luôn kính Chúa, làm tròn bổn phận công dân trong thời đại mới. Hiểu rõ tâm nguyện đó, Đảng và Nhà nước ta luôn quan tâm đến đồng bào công giáo, coi đây là vấn đề nguyên tắc của lẽ phải, công bình như Chúa Jesus vẫn hằng mong mỏi.
Cách đây đúng 69 năm, năm 1948, giữa công việc lãnh đạo kháng chiến nặng nề, Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn gửi thư cho đồng bào Công giáo nhân lễ Giáng Sinh: "Nhờ Chúa mà đến nay, dân tộc ta đã đoàn kết lại càng đoàn kết hơn", rồi đây, thắng lợi sẽ cho chúng ta lễ Chúa long trọng hơn, trong một bầu không khí vui vẻ và tươi sáng của một nước hoàn toàn thống nhất và độc lập" (Hồ Chí Minh tuyển tập, t. 5, tr. 538).
Đọc lại những dòng đó của Hồ Chủ tịch chúng ta thấy thấm thía và sâu sắc biết bao tình cảm và trí tuệ của Bác Hồ. Hồ Chủ tịch đã nhận thức rất rõ về công lao của Đức Chúa trong "vai trò" hướng dẫn, hòa hiệp để kiến lập khối đại đoàn kết toàn dân. Lời khẳng định của Hồ Chủ tịch về "lễ Chúa long trọng hơn" đã, đang và sẽ mãi là hiện thực.
Xin chúc mừng Lễ Giáng Sinh hạnh thuận, công bình!
P/s "Chúa ơi, Chúa ơi, sao lại bỏ rơi con ?"

GỬI CON GÁI

Con ơi! Dù con sợ Tình yêu, Tình yêu vẫn cứ đến. Nếu là nguồn vui thì con phải nâng niu nó như một người mẹ âu yếm đứa con nhỏ. Nếu đấy là một vết thương lòng thì cũng có thể làm con vương vấn, nhưng rồi tình yêu sẽ lại băng bó cho con.
Con đừng bao giờ tự hỏi rằng người yêu con có xứng với con không?Cái thứ Tình yêu mà lại mặc cả như món hàng ngoài chợ thì không còn gọi là tình yêu được nữa. Yêu là không so tính thiệt hơn, con ạ!
Nếu người con yêu là một người nghèo khổ thì con sẽ cùng người ấy chung sức lao động để xây đắp tô thắm cho Tình yêu. Nếu người yêu của con già hơn con thì con làm cho người đó trẻ lại với con. Nếu người yêu con bị cụt chân thì con sẽ là cái nạng vững chắc nhất đời họ. Tình yêu đẹp nhất sẽ đến với con nếu con nghĩ và làm đúng lời cha dạy.
Nhưng con cũng phải luôn tự hỏi xem người đó yêu con vì lẽ gì. Nếu người đó yêu con vì sắc đẹp, con nên nhớ sắc rồi sẽ tàn. Nếu người đó yêu con vì có chức tước cao thì khẳng định người đó không yêu con, con hãy từ chối và bảo họ rằng địa vị không bao giờ làm sung sướng cho con người, chỉ có sự làm việc chân chính mới thoả mãn lòng người chân chính.
Con phải độ lượng, phải giàu lòng vị tha nếu có sự hối hận thực sự. Con phải chung thuỷ với người con yêu. Nếu con làm mất hai chữ quý báu ấy, con sẽ hổ thẹn không lấy gì mà mua lại được. Con sẽ không được quyền tự hào với chồng, với con, với xã hội. Nếu con dễ dàng để cho 1 kẻ xa lạ nào đó đặt cái hôn gian manh bẩn thỉu lên môi con, thì trước khi hôn họ đã khinh con, đang khi hôn họ cũng khinh con và sau khi hôn họ càng khinh con hơn nhất.
Ai sẽ vì con mà chăm sóc đời con, vui khi con có tin mừng, buồn khi con không may, nhất định đó là chồng con.
Con hãy yêu đi, tha thiết yêu đi, yêu như trước kia mẹ con đã yêu cha.
Cha của con
Karl Marx.

VỚI VỢ MÀ VÔ TÂM LÀ CÓ TỘI

Các công trình nghiên cứu tâm lý giới gần đây đều cho thấy nhu cầu chia sẻ tâm tình của phụ nữ cao hơn đàn ông.
Tất cả những người vợ trên thế gian này đều thích được chồng quan tâm đến mình. Nếu người vợ có tâm sự buồn phiền hay một niềm vui nào đó, họ rất muốn chia sẻ với người khác, trước nhất là với chồng.
Nếu người chồng lại có trái tim vô cảm, không nhận thấy trái tim xao động trong tâm hồn người vợ thì đó là niềm bất hạnh lớn mà tiền bạc, của cải không thể thay thế được.
Nói đơn giản như vợ may được bộ quần áo mới hoặc làm kiểu đầu mới mà người chồng vô tình không nhận ra những thay đổi đó, không một lời bình luận khen chê, thì bao nhiêu công sức của vợ còn nghĩa lý gì?
Trong khi chị ta đến cơ quan, từ thủ trưởng đến nhân viên, ai vừa gặp chị cũng nhận ra điều mới mẻ đó và trầm trồ khen ngợi, thử hỏi có người vợ nào không cảm thấy buồn khi sống bên người chồng vô tâm như thế?
Người đàn ông nào đã từng yêu dù chỉ một lần chắc chắn cũng nhận thấy tình cảm của người phụ nữ họ yêu không bao giờ phẳng lặng như mặt nước ao hồ mà thường xuyên lên xuống như ngọn sóng. Nếu dùng đồ thị để thể hiện tình yêu của họ thì đường biểu diễn có hình “sin”. Đa số đàn ông cho điều này là lạ, có người tưởng rằng mình đã yêu phải một người kỳ quặc nhưng thật ra hầu hết nếu không muốn nói là tất cả phụ nữ đều như thế!
Tình yêu của phụ nữ lúc đi lên, họ sẵn sàng hiến dâng và tiếp nhận mọi thứ nhưng khi lên đến đỉnh rồi, giống như con sóng, nó đổ ụp xuống rất nhanh, nó diễn ra theo một chu kỳ tự nhiên, không phụ thuộc vào ý muốn của họ. Chu kỳ này thường giao động trong khoảng từ 21 đến 35 ngày.
Có những ông chồng phát điên lên: “Anh đã làm gì sai? Tại sao em lại như thế?”. Nhưng có gì “vô duyên” hơn câu hỏi ấy bởi vì không bao giờ có câu trả lời, ngoài sự im lặng hay những giọt nước mắt và tiếng thở dài thất vọng.
Có những người chồng khi thấy vợ lộ vẻ đau buồn đã không chia sẻ còn gay gắt: “Nhà cao cửa rộng, đầy đủ tiện nghi, con cái khoẻ mạnh, còn muốn gì?”.
Có lẽ với nhiều đàn ông, tiền là giải pháp của mọi vấn đề. Khi họ còn nghèo, người vợ buồn phiền họ thông cảm được, bởi nỗi khổ khi thiếu thốn về vật chất ai cũng nhìn thấy. Nhưng bây giờ họ giàu lên, nhà ba bốn tầng ôtô, tivi, tủ lạnh, điều hoà, cái gì cũng có mà người vợ mặt ủ mày ê là điều họ không thể chấp nhận. Họ không biết rằng khi nhu cầu vật chất của người phụ nữ đã được thoả mãn, họ sẽ nhận thức một cách rõ hơn về nhu cầu tình cảm của mình. Người chồng nào nghĩ rằng người phụ nữ giàu có thì lúc nào cũng vui sướng và mãn nguyện là hoàn toàn sai.
Quan niệm này không những phi thực tế mà còn thiếu tôn trọng người phụ nữ. Bất kể giàu nghèo, địa vị xã hội hay hoàn cảnh thế nào, người phụ nữ vẫn có quyền được cảm thấy đau khổ, thất vọng và lúc đó họ rất cần sự quan tâm, thấu hiểu của chồng.
Các nghiên cứu về đời sống vợ chồng gần đây còn cho thấy, nếu lúc cảm thấy đau khổ mà phụ nữ không được nâng đỡ, chia sẻ thì sẽ không bao giờ họ cảm thấy thực sự hạnh phúc. Bởi vì muốn cảm nhận được niềm hạnh phúc lớn lao, người phụ nữ phải có lúc chìm sâu xuống đáy giếng tâm hồn để giải thoát, hàn gắn, làm trong sạch tình cảm của mình. Giống như để có thể cảm thấy một bữa ăn ngon, người ta cần phải đói.
Khi tình cảm của người phụ nữ dâng lên, họ bằng lòng với thực tại nhưng khi đợt sóng tình cảm bắt đầu rút xuống mới là lúc họ ý thức được mình còn thiếu những gì. Giống như cái cốc chỉ có nước đến một nửa, khi tình cảm đang dâng lên người ta nhìn vào nửa có nước và hài lòng với sự đầy đủ của mình, còn khi xuống dốc, người ta nhìn vào nửa không có nước và chỉ thấy tất cả là trống rỗng.
Vợ chồng chỉ có được hạnh phúc khi cả hai đã đồng cảm với nhau, khi vui cùng vui, khi buồn cùng chia sẻ và sẽ là bất hạnh nếu một trong hai người có trái tim vô cảm với người kia.

DẠY GÌ CHO CON?


Đơn giản lắm! Dạy những gì quan trọng với cuộc sống, nhưng nhà trường chưa chạm tới...
Đầu tiên, phải dạy con là ý thức về mình, xem mình là ai, mình đang ở lứa tuổi nào, mình có gì độc đáo khác biệt, mình đang ở vị trí nào trong bức tranh lớn của gia đình và xã hội xung quanh.
Thứ hai, là dạy con có ý thức về cuộc sống, khởi đầu từ những quan sát thường ngày, xem cuộc sống của con gồm những gì, có liên hệ đến những ai, con có thể làm gì ở trong đó, cái gì con làm vì niềm vui thích, cái gì là trách nhiệm phải hoàn thành.
Thứ ba, là dạy con cách tổ chức cuộc sống cá nhân, từ sắp xếp thời gian sao cho đi ngủ và thức dậy đúng giờ, giữ gìn vệ sinh cá nhân hợp cách, sắp xếp sách vở, bàn học ngăn nắp, giữ cho phòng riêng được sạch sẽ gọn gàng, giữ đúng thời gian biểu đã thoả thuận cùng bố mẹ…
Sau đó, tham gia vào việc tổ chức cuộc sống gia đình, từ chia sẻ việc nhà, đến lựa chọn cuối tuần đi đâu, làm gì, mình có vai trò gì trong gia đình, đâu là phần trách nhiệm của mình, đâu là phần mình có thể đóng góp. Từ đó, con sẽ học được cách làm chủ và tự tổ chức đời sống của mình.
Thứ tư, có thể dạy con là các kỹ năng sống cơ bản, như biết xin lỗi và cảm ơn; biết chào hỏi; biết nói điều mình muốn, hỏi đáp nhã nhặn, lễ phép; có ý thức giữ lời; biết biểu lộ cảm xúc đúng mực; biết ôm bố mẹ và anh chị em; biết khen ngợi và an ủi người khác; biết nghe khi người khác nói…
Rồi cùng với đó là những việc nhà thiết yếu cho đời sống của con sau này, như giặt và phơi đồ, nhặt rau, rửa bát, nấu cơm, sử dụng đồ gia dụng, sắp xếp phòng ốc, bày biện trang trí…
Sau đó là những kỹ năng sinh tồn, như cách về nhà nếu đi lạc, nếu gặp hoả hoạn thì phải làm sao, sang đường thế nào cho an toàn, tiêu tiền thế nào cho đúng, những tình huống nào là nguy hiểm…
Cứ giản dị như thế, đi từ chính con người mình ra những việc xung quanh, từ trong nhà ra ngoài ngõ, từ cụ thể đến trừu tượng, từ hiện tại đến tương lai… Không có giáo trình cụ thể. Cũng không có thời khoá biểu cố định. Nhưng thường trực, tận tâm và kiên trì.
Như thế, cha mẹ không chỉ là cha mẹ, mà còn là người đồng hành cùng con, vừa hướng dẫn, vừa hỗ trợ con đi qua cuộc sống này trong những năm tháng đầu đời.
Lưu ý rằng, học để biết thì đơn vị tính bằng ngày, học để làm thì đơn vị tính bằng năm, học để trưởng thành thì đơn vị tính bằng thập kỷ. Những cái học dài hơi như thế không nhà trường nào có thể thực hiện được.
Chỉ có giáo dục trong gia đình mà ở đó cha mẹ có hàng chục năm để đồng hành cùng con, ở đó có những tình huống người thực việc thực để thực hành, thì học để làm và học để trưởng thành.
Nếu bậc làm cha mẹ nào không nhận ra được điều này, và không chủ động dẫn dắt việc này, thì thực là đã bỏ lỡ cơ hội dạy con trưởng thành. Hẳn nhiên, cũng không làm tròn trách nhiệm của người làm cha mẹ vậy.

TẾT BỐ VỢ

Trong thời gian trước khi làm đám cưới, các chàng rể tương lai đã có cái lệ là sắm sanh chút quà vào dịp Tết Nguyên đán mang sang nhà ông nhạc để tỏ lòng hiếu thảo, biết ơn. Sau khi cưới thì vẫn biếu quà Tết.
Quà thì đơn giản, con gà, thúng gạo nếp, hoa quả theo mùa... và không thể thiếu cút rượu ngon.
Vì quà biếu bố vợ mà không có rượu thì vứt? Nghèo thì chỉ chút hoa quả, giàu thì có con gà, gói mứt, hộp bánh... nhưng kiểu gì cũng phải kèm thêm tý cay cay thì giỏ quà Tết rước lên nhà cụ nhạc nó mới có ý nghĩa được.
Không lẽ lại tặng áo sơ mi hay vợt tennis? Rể xoàng thì cuốc lủi, rượu ta. Rể oách thì rượu Tây đắt tiền. Phải chăng là các chàng đã trót (hoặc sắp) “ẵm”mất cô “con gái rượu” của bố rồi nên muốn đền bù chút ít?
Ngày rượu rởm còn tràn lan, khối chàng mất vợ vì trót để bố vợ bẽ mặt với khách khứa. Đầu xuân ngậm phải ngụm rượu nhạt toẹt thì dù có thông cảm đến mấy cũng phải lẩm bẩm rằng “Không lẽ nó bảo con gái mình cũng rởm, cũng nhạt toẹt như cái thứ nước này!”. Thế nên các chàng trai trẻ thêm một nhiệm vụ khó khăn nữa là làm thay quản lý thị trường ngày Tết, để truyền tai nhau hàng này, hàng kia bán rượu đã qua thẩm định, làm ăn uy tín... Trước Tết năm nào họ cũng chung một niềm hy vọng rằng đám làm rượu rởm năm nay nhân đức hơn năm trước mà tăng phần thật, giảm phần giả.
Rể ngoan thường thì chọn rượu hợp ý bố vợ cho phải đạo. Cụ thích cuốc lủi thì lần mò tìm đúng loại rượu quê thơm phức. Cụ thích vang thì rể cùng phải tự mình bồi bổ kiến thức về nho, về mùa thu hoạch, đặng kiếm được chai vang oách. Lỡ cụ có xa xỉ mà thích Cognac hay Whisky thì rể cũng ráng mà dồn tiền thưởng Tết để bố vợ có tí tự hào lúc mở rượu ra khoe với bạn bè... Mấy tay rể ít ngoan hơn, nhưng vẫn tình cảm, đáng yêu, thì chọn biếu loại nào mình thích uống.
Gặp được ông nhạc thích rượu thì thực là số hên. Cho dù bất đồng quan điểm “Mày cuỗm con gái yêu của bố...”, “Đâu, con gỡ bom mìn cho nhà ta đấy chứ...” thì cả hai vẫn dễ dàng đồng cảm sau vài chén rung rinh. Rượu mà thơm thơm, ngon ngon thì có khi bao nhiêu tật xấu con gái bố cũng nhận hết về phần mình ấy chứ! Còn mà hai bố con hết nửa chai thì kiểu gì cụ cũng chỉ cho các chị vợ đến nơi đến chốn, theo kiểu “Bà ấy nhà này ngày xưa cũng thế. Bố xử đẹp luôn! Mày cứ thế mà làm”.
Nhưng mà gặp ông bố vợ tửu lượng không cao cũng chả sao. Các rể thậm chí còn dồn nhiều công sức vào công cuộc tìm rượu ngon hơn. Đơn giản là vì “Biếu cụ xong không mình uống thì ai? Cứ nhét vào giỏ quà chai nào mình thích nhất cho oách.” Bố vẫn mát mặt còn con vẫn có tiếng (và cả miếng) thơm. Ấy là chưa kể ông nhạc tửu lượng không cao sẽ dễ rung rinh hơn, nhanh say hơn và nhất định là sẽ chia sẻ được nhiều ý kiến dạy vợ bổ ích hơn. Nhiều ông râu quặp, thường bị vợ cấm uống rượu ở nhà, thì coi đây là cơ hội tốt để “chuyển rượu vào nhà kho”, tìm các cơ hội “giải ngân” ở nhà bố vợ mấy ngày Tết một cách đàng hoàng. Oách và thoải mái hơn uống ở nhà nhiều.
Ấy là chuyện vui. Vào những ngày này, giở báo ra khó tìm được chuyện gì hay ho. Rặt chỉ toàn thấy chuyện “con rể đốt nhà bố vợ”, “mâu thuẫn mang mìn đến nhà ông nhạc”, “con rể đâm bố vợ”, “bố vợ xiên con rể vì không chịu chăn vịt” thấy lạnh lưng! Cứ như thể chúng ta đang chuẩn bị đối mặt cuộc chiến giữa hai phe là con rể và bố vợ vậy. Cái câu “bố vợ phải đấm” ngày trước e vẫn còn quá nhẹ.
Ngẫm cho kỹ thì thứ quà tốt nhất các chàng rể có thể mang tặng cho bố mẹ vợ không phải mấy chai rượu hay mấy gói quà. Chẳng cụ nhạc nào thấy quà còn đáng giá nếu con gái mình vẫn nghe chửi đều đều hay thậm chí sứt đầu mẻ trán rồi khóc tu tu chạy về nhà bố mẹ đẻ sau những cuộc “tranh luận, “tìm hiểu lẫn nhau” hậu ngày cưới. Chẳng thà không nhận được quà mà thấy con gái mình vui vẻ còn hơn. Và thiết nghĩ đám con rể kia cũng không cần nghĩ tới giỏ quà Tết làm gì cho phí tiền.


Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

E YẾU ĐUỐI THẬT ĐẤY

Những ngày trời bâng khuâng. Em lang thang dọc khắp các con phố, lạ lẫm, một mình. Đã rất lâu rồi em chẳng còn cảm giác sợ hãi giữa chốn đông người, chẳng còn hoảng loạn khi nhìn đâu cũng thấy không quen, không biết. 

Con người ta nhiều lúc chán ghét với việc đi một mình. Nhưng khi đã quá thân thuộc với việc một mình lang thang như vậy, nó bỗng nhiên trở thành một thói quen khó bỏ. Thật giống với việc em yêu anh mà chẳng cần anh bên cạnh như lúc này.

Là con gái, ai chẳng cất giữ chút yếu lòng cho riêng mình. Em cũng yếu lòng khi phải tập quen với cô đơn. Quen rồi lại thấy bình thường. Em không khóc khi nhớ anh, cũng chẳng thở than khi anh quên bẵng em trong một khoảng thời gian dài đến mệt mỏi. Chỉ là, em mạnh mẽ, nên em tự ôm về mình tổn thương, sắc lạnh như mảnh trời mùa đông vỡ toạc.

Anh này, có phải vì em mạnh mẽ nên anh cứ cố gắng theo đuổi cuộc sống riêng của mình mà quên mất sự tồn tại của em không? Con trai luôn là điểm dựa của con gái khi mệt mỏi, lo lắng, khi muốn vứt bỏ những toan tính ngoài kia để lòng bình yên một lúc. Vậy mà em lại tự dựa vào chính mình, vì anh không muốn hiểu em, không muốn lo cho em, không muốn quan tâm em. Vì em mạnh mẽ như anh đã từng nghĩ.

Không phải cứ là con gái thì sẽ hay khóc những lần bị tổn thương. Không phải cứ là con gái sẽ mải mê đợi chờ một tình yêu trọn vẹn. Không phải cứ là con gái thì mới yếu đuối trong bộn bề cuộc sống. 

Em đã suy nghĩ như thế đấy, để rồi mạnh mẽ trở thành lớp vỏ chắc chắn, để rồi anh cứ mặc kệ em nơi đây, mặc kệ em hoảng hốt với những nỗi đau lớn dần theo mùa gió. Em như cơn gió hoang hoải ngoài kia, hoang hoảng tìm lại chính mình, tìm lại chút con gái ngày xưa để được anh yêu thương nhiều thêm một ít, quan tâm nhiều thêm một chút.

Em chẳng thấy buồn mỗi lần đọc lại tin nhắn anh gửi. Ngắn gọn, lạnh nhạt như cái cách chúng ta bên nhau. Em chẳng dám thốt lên rằng đấy, tình yêu nó màu nhòe nhoẹt như thế đấy, cũng chẳng dám khẳng định rằng, anh là người thương em nhất. Em thương em, thế có lẽ đủ rồi.

Mỗi lần nhớ anh, em tự cho mình cái quyền ngồi vu vơ. Vu vơ đoán định xem anh có nhớ em không, hay anh chỉ nhớ đến núi công việc cần giải quyết. Thay vì nhắn cho anh một tin “em nhớ”, em lại một mình viết tiếp trang blog cá nhân, giấu nó đi để không ai có thể đọc. Có khi nào, anh mò tìm được mà chợt nhận ra, “ em yếu đuối biết nhường nào”

Em yếu đuối thật đấy, anh ơi! Em muốn vứt bỏ hết những mạnh mẽ này đi, em không thể gồng mình lên chống chọi với thương tổn từ phía anh. Một lần, quay lại phía em và nhìn trái tim chưa kịp lành đã sẹo này đi anh.

Hay là bởi, em mạnh mẽ, nên anh quay người hững hờ, mặc kệ?


Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016

CUỘC ĐỜI LÀ LỰA CHỌN. BẠN CHỌN GÌ RỒI!

Trong cuộc đời, không ít lần bạn phải đứng trước những lựa chọn. Chỉ cần một quyết định sai lầm, có thể cả quãng đời còn lại của bạn sẽ phải thay đổi. Vì thế, hãy làm chủ cuộc sống của mình, đừng nóng vội để không phải hối tiếc về sau. 

1. Chọn người yêu: Với nhiều người, người yêu chính là động lực giúp họ vượt qua khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Tuy nhiên, một số người cho rằng có bạn trai là để bằng với thiên hạ, hoặc chỉ để lấp đi khoảng “trống vắng” trong lòng. Thế là, họ chọn một người tạm gọi là “được được” và lao vào yêu. Thông thường, kết quả không như mong đợi. Bạn mất nhiều thời gian để thoát khỏi đau khổ, thậm chí không thể đứng dậy sau những va vấp. 

2. Cách chọn bạn đời: Sẽ không có gì nếu cả hai yêu nhau và đi đến hôn nhân. Nhưng vì lý do nào đó, bạn kết hôn với người mình không yêu. Nếu không có sự cảm thông, chia sẻ, dễ dẫn đến bất đồng về quan điểm, cách sống. Trường hợp lấy phải chồng vũ phu, cuộc sống bạn sẽ như địa ngục trần gian. Bạn khó dứt ra vì trách nhiệm, vì dư luận xã hội… Kéo dài tình trạng này, bạn phải ôm khổ một đời. 

3. Chọn nghề: Bạn theo học một trường vì sở thích, hợp khả năng hay do mong muốn của bố mẹ? Việc này ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của bạn đấy! Nếu quá trình học không mang lại hứng thú, bạn chán nản và kết quả học tập sẽ giảm sút. Khi ra trường, bạn không đủ năng lực để tìm một công việc tốt. Bạn dễ gặp thất bại. Lúc này, con đường tương lai của bạn sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. 

4. Bạn thân: Là người hiểu và chia sẻ với bạn những vui buồn. Nhưng nếu đặt niềm tin nhầm chỗ, họ có thể quay lưng khi bạn gặp thất bại, đau khổ. Thậm chí, họ bán đứng bạn vì lợi ích cá nhân. Khi ấy, bạn sẽ thấy hụt hẫng, sống vô cảm và khép kín hơn. Bạn nghi ngờ sự chân thành và lòng tốt của mọi người. Rất khó để bạn cân bằng lại cuộc sống. 

5. Chọn cách quan tâm: Bạn muốn con học một ngành, nghề mà bạn thích và con bạn không thể đáp ứng được sự kỳ vọng đó. Bạn bực bội, cáu gắt, xem con như đồ bỏ đi. Con bạn sẽ buồn nản, không làm được gì vì nghĩ mình vô dụng. Vì vậy, cách bạn thể hiện sự quan tâm đối với người khác rất ảnh hưởng đến cuộc sống của họ và cả bạn. 

6. Chọn sự nghiệp trên gia đình: Bạn nghĩ có tiền là có tất cả. Bạn lao vào làm ăn, không quan tâm chăm sóc gia đình. Khi bố mẹ mất, con cái hư hỏng, bạn mới nhận ra mình đã đánh mất nhiều thứ quan trọng. Đôi khi, sự lựa chọn sai lầm sẽ làm bạn day dứt suốt quãng đời còn lại.

7. Chọn thời điểm con ra đời: Khi chưa muốn có con mà bị vỡ kế hoạch, bạn đành phải sinh em bé. Bao nhiêu dự tính quan trọng cho tương lai bị gác lại. Có người còn bỏ cả sự nghiệp, về an phận làm mẹ, làm vợ. Khi chưa chuẩn bị kinh tế đầy đủ để đón con chào đời, gia đình bạn sẽ gặp không ít khó khăn, dễ dẫn đến mâu thuẫn. Cuộc sống vì thế có thể sẽ thay đổi nếu bạn có một quyết định không sáng suốt. 

8. Cách giải trí thư giãn: Khi buồn, người ta dễ có những hành động không màng đến hậu quả. Họ có thể tìm đến thuốc lá, bia rượu hoặc ma túy, thuốc lắc. Không những khi buồn mà cả lúc vui, có người cũng lao vào các kiểu giải trí này. Họ cứ trượt dài trong sa đọa, đến lúc muốn quay lại với cuộc sống bình thường cũng không thể.

BẠN ĐÃ CHỌN GÌ NÀO?


Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

LOẠI UNG THƯ MỚI

Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.
Bạn có biết lý do chính dẫn tới việc nước ta ngày càng sa sút?  Bạn biết vì sao mà đất nước cứ thụt lùi, thậm chí bây giờ thua cả Lào và Campuchia không? Nếu bạn định trả lời là chính phủ thì hãy tạm gác lại cái ý nghĩ đó. Bởi vì vấn đề là con người ở đây mang một căn bệnh nan y không thể chữa nỗi: LƯỜI!
LƯỜI VẬN ĐỘNG, TẬP THỂ DỤC
So với số người tập thể dục, thì số người không tập chiếm gấp nhiều lần, nếu không muốn nói là áp đảo hoàn toàn. Bạn không tin? Sáng thức dậy 4 giờ sáng chạy bộ. Rất nhiều ông cụ, bà già sẽ chạy cùng bạn. Số trung niên cũng rất nhiều. Còn số thanh niên thì chiếm trên đầu ngón tay thôi nhé.
Mà không tập thể dục thì chẳng đào đâu ra sức khỏe, không có sức khỏe thì làm cái gì cũng mau mệt, mau mệt thì sẽ nhanh chán, mà nhanh chán thì sẽ sớm bỏ cuộc. Những người có sức khỏe yếu thường làm mọi việc qua loa. Tin tôi đi. Họ không chịu đựng nỗi bất cứ chuyện gì hết. Sau đây tôi nên nói tiếp các kiểu lười khác là hệ lụy của lười vận động.
LƯỜI HỌC
Cái này thì khỏi nói rồi. Trừ các học sinh trường chuyên và công lập, đa số những trường khác, học sinh rất chi là lười. Khoan hãy nói đến việc kiến thức có hàn lâm hay không, có khó nuốt hay không, có kém thực tiễn hay không. Mà hãy tự hỏi, tại sao lại như vậy? Không ai chịu đựng nỗi 2 3 tiếng học bài ở nhà. Nói trắng ra là họ quá lười chịu đựng. Alan Phan đã từng nói rằng ông không hiểu tại sao một đất nước dân số vàng như Việt Nam lại có vẻ lù khù như các cụ già đến vậy.
Bạn hỏi tại sao? Hãy tạm trách Internet, Smartphone, Karaoke, Nhậu nhẹt, Lotte, Starbuck và các loại ăn chơi thời hiện đại nhé. Bạn lại hỏi tại sao nữa à? Bởi vì đó là thách thức của thời đại này. Thú vui hưởng thụ bao vây xung quanh, nhan nhản đông tây nam bắc hướng nào cũng có. Tại sao phải chịu đựng học bài khi tụi bạn đi nhậu, đi hẹn hò, đi Lotte? À, quên nữa, đừng ai nói với tôi một câu mà đứa trẻ trâu nào cũng biết: Cái nào cũng có mặt lợi, quan trọng là đừng dùng quá liều lượng. Bởi vì, không có mấy ai biết kiểm soát chính họ ở cái vùng đất này đâu.
LƯỜI LÀM
Tất cả những người chủ ở Việt Nam đều khó tính, họ thường đốc thúc công nhân của mình. Bởi vì họ biết, không đốc thúc, bọn công nhân chỉ ngồi chơi, và làm kiểu đối phó, chủ tới thì luôn tay luôn chân, chủ đi thì phì phèo điếu thuốc, thậm chí là lướt facebook chat chit nữa là đằng khác. Nếu cha mẹ bạn là người trả tiền cho công nhân, chắc bạn sẽ rõ điều đó hơn cả.
Bạn hỏi vì sao họ lười làm, họ bắt đầu lười từ khi nào? Vì sao? Vì họ chẳng có thích thú gì với công việc. Bởi vì, từ cái giây phút họ lười học, họ chẳng có kiến thức gì để giải quyết vấn đề nên họ chẳng muốn xảy ra thêm vấn đề gì nữa. Mà đấy, cách hay nhất để không có vấn đề gì để giải quyết là ngồi chơi. Làm việc thì tạo nên vấn đề, giải quyết vấn đề chính là một bước thăng tiến. Nhưng họ lại sợ gặp vấn đề biết bao. Không giải quyết được lại bị chửi, lại bị sỉ nhục, lại quê với người khác. Nên họ thà làm người nhàn rỗi tay chân, áo sạch đồ đẹp, không một vết bẩn còn hơn lấm lem mồ hôi, nhếch nhác không ai thèm dòm.
LƯỜI SUY NGHĨ
Lướt dạo hết vòng facebook là điều bạn có thể làm ngay. Nếu facebook bạn không có gì đáng để xem, không có gì để làm bạn cảm động, làm bạn thấy phải nhìn lại bản thân mình thì bạn chính là một ví dụ. Còn nếu có thông tin gì đó hay, viết về thực trạng của đất nước, về ô nhiễm môi trường, về động vật tuyệt chủng, hay các bài viết học thuật, hãy xem nó được bao nhiêu người like? À, thường thì không có bao nhiêu người like đâu. Không tin lướt ngay facebook là biết.
Chúng ta không có gì để học sao? Hay chúng ta chỉ quan tâm về tự sướng, em nào đẹp, em nào xài camera 360, anh nào GAY, chỗ nào chơi tốt, khu nào ăn ngon, quần áo chỗ nào bán đẹp? Nếu facebook của bạn không có bất cứ cái gì liên quan tới học thuật, kiến thức, thay vào đó là 90% ảnh girl xinh, trai đẹp, hãy yên tâm một cách chắc nịch rằng bạn là một trong những đứa lười suy nghĩ bậc nhất thế giới.
LƯỜI TRANH ĐẤU
Cái này thì khỏi phải nói luôn rồi. Cha chung chả ai khóc mà. Đất nước ngày càng đi xuống thì cũng mặc. Nói thật, chả ai quan tâm cả. Những người có tâm, những người làm báo cứ như những kẻ thui thủi một mình tự kỷ vậy. Bài nào họ viết ra, họ tự đọc, chả mấy ai đọc nói chi đến like và comment. Đi chơi noel xong rác thải đầy đường để phải viết lên báo, cũng chả cần thấy nhục mặt cho bản thân hay cho đất nước này, cứ thế năm nào cũng vậy, cũng lên báo, rồi cũng thôi, vì chẳng ai còn hơi sức để nói nữa.
Thờ ơ là căn bệnh của người Việt. Nếu không tin, search bài báo: “Người Việt vô cảm thứ 13 thế giới” là biết. Họ chẳng muốn tranh đấu. Họ chẳng muốn gì cả ngoài việc hưởng thụ những gì đang có. Miễn là họ không ở những vùng hiểm trở, thiên tai; miễn là họ không bị gì hết. Càng ngày, người ta càng rút về thành thị, co cụm, bạn thấy không? Cả đám ăn chơi phè phỡn với nhau, rồi chuốc độc nhau trong từng thớ thịt, dĩa cơm… Nhưng không ai muốn tranh đấu! Chẳng ai muốn cả, vì họ bận phải hưởng thụ sự hiện đại này.
Có khi nào chúng ta thấy nhục nhã, chẳng cần gì cao siêu, mà chỉ bởi vì chúng ta vừa quăng một cục rác xuống đường. Ai đó nhắc nhở, và chúng ta phản bác: TRƯỚC SAU CŨNG CÓ NGƯỜI QUÉT THÔI. Liệu có bao giờ chúng ta thấy nhục mặt vì cái độ lười nó ghê tởm đến nỗi những con chó thông minh, biết đi ị đúng chỗ cũng phải khinh thường?
Những thế hệ đi qua, và những bài học của các bậc mẹ cha ngày càng thực dụng. Bạn không thấy xã hội này quá co cụm từ khi bạn chuẩn bị cắp đồ lên thành phố học? 99,9% tôi đảm bảo sẽ được nhắc: Giữ tiền cẩn thận nha con, trộm cắp dữ lắm; Ở ký túc xá coi chừng nha con, trộm cắp phức tạp lắm; ở Sài Gòn cẩn thận nha con, dân tứ xứ chẳng biết ai là ai đâu…
Bạn đã từng nghe, chắc chắn như vậy, và hãy thừa nhận là lũ người xung quanh bạn thật gớm ghiếc. Và bạn, tôi chỉ đích danh bạn đó, cũng chưa chắc là một trường hợp đặc biệt gì ngoài lũ gớm ghiếc đó đâu. Một lũ tệ hại, cười với nhau những nụ cười giả tạo, đôi tay vịn chắc túi tiền và trôi vào dòng cuộc sống.
Ai đó quăng rác bừa bãi, chúng ta quăng rác một cách tinh vi. Ai đó lừa đảo ta, ta học cách đó để lừa đảo lại người khác. Và chúng ta có một xã hội như ngày hôm nay. Chẳng ra một cái gì cả.
Đề phòng nhau đến những chuyện nhỏ nhặt đến như vậy thì làm sao còn đầu óc để đầu tư vào những thứ tiến bộ khác hơn? Một xã hội co cụm, những ánh mắt đầy hoài nghi, ghê tởm thay cho chúng ta!
Chúng ta lười mọi thứ. Chúng ta lười vận động, rồi thì sức khỏe chúng ta kém, sức chịu đựng không có nên chúng ta nhác học, lười làm, buồn ngủ khi phải nghĩ và chán ngán khi phải chịu đựng. Tất cả những gì chúng ta có là đối phó, từ trong ra ngoài. Không đối phó bằng cách hối lộ tiền, thì đối phó bằng cách mua bằng cấp giả, nếu không được thì học đại cho xong, và trong lúc học cũng đối phó với thầy cô. Vâng, chúng ta đối phó n+1 các loại. Nhưng điều làm tôi ghê tởm hơn cả tật đối phó, chính là không thèm đối phó nữa mà sẵn sàng thải rác ra đường như không giữa ban ngày ban mặt, buông lời tục tĩu, dâm dục giữa thiên hạ. Số đó không hề ít, xin chớ coi thường.
Chịu đựng! Những người đi ra từ chiến tranh với sức chịu đựng ghê gớm. Họ đã cố xây dựng lại mọi thứ từ đống tro tàn. Nhưng còn chúng ta thì sao? Được nuông chiều từ nhỏ tới lớn, chẳng phải chịu đựng bất cứ cái gì, và giờ thì sẵn sàng ngồi quán cafe chém gió suốt ngày.
Bạn biết bọn nhậu nhẹt và ngồi quán cafe chém gió thường nói gì khi gặp nhau? Tao mới xin làm chỗ kia, lương 4 triệu mà toàn ngồi chơi. Liền lập tức, thằng đối diện sẽ bảo: NGON VẬY!
Cái tư duy ở xứ này là: Ngồi chơi và “khỏe”! Nhưng yên tâm đi, vũ trụ rất công bằng. Cái chỏm nhỏ ở chỗ này trước sau gì cũng bị trừng phạt nếu tiếp tục tồn tại theo kiểu đó.
Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.
Đừng để thế hệ nối tiếp sống cuộc sống như thế này. Và xin cũng đừng, đừng xấu xa cho đã để rồi sau này bắt con mình trở thành một người tốt. Con nít học qua hình ảnh, nó bắt chước tất cả những gì nó thấy. Đừng bao giờ cho phép bản thân tệ hại, và ngụy biện rằng bạn dù có xấu xa thế nào cũng là hy sinh cho tương lai của nó. Bởi vì, cách đó nhàm quá rồi, một lời biện hộ không có nghĩa gì hết.
Tôi biết là Việt Nam vẫn chưa có một cuộc cách mạng cải tổ lại tư duy người Việt. Nhưng từ giờ cho tới lúc đó, hy vọng tôi có thể giúp ai đó hiểu rằng, hãy luyện tập, hãy chịu đựng để bước đi những ngày tháng trưởng thành. Bạn không thể lớn thêm nếu không chịu đựng. Nếu bạn muốn đi lên, bạn phải chịu đựng, dù xung quanh không có ai hỗ trợ bạn, dù xung quanh mọi người đang say ngủ…
NẾU BẠN MUỐN TRƯỞNG THÀNH, HÃY CHỊU ĐỰNG
Trong nghĩa của từ chịu đựng, không có lười biếng. Trong nghĩa của từ chịu đựng là sức mạnh. Mỗi một cá nhân có sức mạnh, khỏi cần phải bàn tới chuyện đất nước có đi lên hay không, vì đôi tay của bạn thậm chí có thể nhấc bổng cả bầu trời…

Tóm lại là, người viết thì cứ viết, người chơi thì cứ chơi nhỉ!!!
 
Copyright © 2016 Braintrust Sức mạnh cộng đồng